Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.
hông bận tâm đến lời nói xỏ xiên của anh, soi mình trong gương, sau đó sờ vào vết đỏ trên cổ với ánh mắt nghi hoặc. Thẩm Quân Tắc thấy sống lưng lạnh toát, sợ cô sẽ hỏi những vết đỏ này rốt cuộc là thế nào. Anh không phải là tên biến thái lợi dụng người khác, anh chỉ là… vì mệt mỏi quá mức nên xuất hiện ảo giác, nhất thời không khống chế được bản thân mà thôi. Tuy nhiên Tiêu Tinh không hề hỏi một câu, chỉ tò mò nhìn Thẩm Quân Tắc, nói sang chuyện khác:
“Tối qua anh không ngủ à? Hai mắt thâm sì”.
Thẩm Quân Tắc sờ mũi, khẽ nói:
Thẩm Quân Tắc sững người, một lúc sau mới ngạc nhiên hỏi, “Em đang… vẽ anh?”.
Cô đang vẽ anh? Ý thức được điều đó, đột nhiên Thẩm Quân Tắc thấy tim đập nhanh hơn, toàn thân bỗng chốc đông cứng, nét mặt cũng đóng băng.
“Thế cũng đòi nói, em không vẽ anh lẽ nào soi gương tự vẽ mình sao? Em không biến thái như thế đâu”.
Giọng nói hùng hồn của Tiêu Tinh vang lên từ phía sau giá vẽ, “Mau nằm xuống, đừng nhúc nhích”.
Thẩm Quân Tắc nhíu mày, nằm xuống ghế sofa nhưng trong lòng thì không muốn một chút nào. Cảm giác bị cô nhìn chăm chú như thế thật không thoải mái. Tiêu Tinh thấy Thẩm Quân Tắc ngoan ngoãn nằm xuống, hài lòng mỉm cười, tiếp tục vẽ tranh. Trong nhà này ngoài cô ra chỉ có một mình anh, lúc luyện tập vẽ tranh nhân vật cô chỉ có thể lấy anh làm người mẫu. Vốn dĩ còn nghĩ phải xin ý kiến của anh như thế nào, kết quả vừa vào phòng đã thấy anh đang ngủ say. Thế là nhân lúc đó Tiêu Tinh lấy giá vẽ, lén lút vẽ anh. Thẩm Quân Tắc thật khó vẽ, những đường nét tinh tế trên khuôn mặt như một tác phẩm nghệ thuật do Thượng Đế tạo ra. Hình dáng của mũi và môi đều hoàn mỹ hết chỗ nói, chỉ cần vẽ không đúng thì sẽ hủy hoại khuôn mặt đẹp trai này. Đặc biệt là khi anh ngủ, đôi mắt nhắm lại không còn vẻ lạnh lùng như thường ngày, ngược lại toát lên vẻ nho nhã, điềm đạm. Cái thần của người đàn ông trưởng thành như thế này càng khó nắm bắt… Tiêu Tinh ngắm nhìn anh một lúc rất lâu mới chính thức đặt bút, thử thách trình độ của mình. Thẩm Quân Tắc nằm im trên ghế sofa không nhúc nhích. Bị cô nhìn suốt nửa tiếng, chỉ thấy tất cả các tế bào trên cơ thể đều bắt đầu hóa đá. Thấy đồng hồ treo tường chỉ năm rưỡi, cuối cùng Thẩm Quân Tắc không kìm được hỏi:
“Vẫn chưa vẽ xong à?”.
“Ừm, mới vẽ đến cà vạt”, Tiêu Tinh thò đầu ra khỏi giá vẽ, nhe răng cười, “Sắp xong rồi”.
Hiếm khi hai người chung sống với nhau hòa bình như thế này, Thẩm Quân Tắc cố chịu đựng cảm giác tê mỏi, tiếp tục nằm im không nhúc nhích, làm người mẫu cho cô. Haizz, tê người… tê chân… Còn trẻ tuổi như vậy mà anh đã phải nếm trải cảm giác liệt nửa người của người già. Nửa tiếng sau…“Vẫn chưa vẽ xong?”.
Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống.
“Ừm, vẽ đến thắt lưng rồi”, Tiêu Tinh lại thò đầu ra khỏi giá vẽ, tươi cười và nói, “Sắp rồi, sắp rồi”.
Thẩm Quân Tắc cau mày, lạnh lùng nói, “Chẳng phải đã nói là sắp xong rồi sao? Cái “sắp” ấy của em lâu lắm rồi đấy!”.
“À, lúc nãy em chỉ định vẽ mặt anh, về sau phát hiện tư thế này của anh rất đẹp nên em muốn vẽ nửa người. Vẽ xong cà vạt, đột nhiên thấy vẽ cả người sẽ càng đẹp hơn, thế nên em vẽ cả chân, càng vẽ càng phức tạp”.
Tiêu Tinh thò đầu ra khỏi giá vẽ, mỉm cười và nói, “Một lúc nữa thôi, cố lên!”.
Cố lên!Anh sắp biến từ liệt nửa người thành liệt cả người rồi đấy…Thẩm Quân Tắc không thể nhẫn nhịn được nữa, bật dậy khỏi ghế sofa, hầm hầm bước về phía Tiêu Tinh, “Cho anh xem nào, rốt cuộc em vẽ được những gì rồi? Có phải là em đang suy ngẫm xem làm thế nào để hủy hoại dung nhan của anh không?”.
Nhìn thấy cảnh tượng trong bức tranh, đột nhiên Thẩm Quân Tắc dừng bước, không thể thốt nên lời. Trong thư phòng yên tĩnh, trên chiếc sofa da mềm mại, một người đàn ông với khuôn mặt tuấn tú đang nhắm mắt ngủ rất say, đôi lông mi rậm và dài in bóng nhàn nhạt dưới mí mắt, độ cong của khóe môi dường như ẩn hiện nụ cười hiếm thấy. Hai tay của anh khoanh tự nhiên trước ngực, hai chân duỗi ra rất thư thái, trông anh vô cùng phóng khoáng, gợi cảm…Dáng vẻ của anh lúc ngủ dịu dàng… đến vậy sao? Khụ khụ, chẳng phải lúc ngủ mặt anh hầm hầm, mày cau lại, toát lên vẻ người bình thường đừng có lại gần, toàn thân toát ra hơi lạnh, khiến tất cả các vật thể trong vòng bán kính một mét đều bị bắn ngược ra ngoài sao?Thẩm Quân Tắc sờ mũi, nhìn người đàn ông với những đường nét trên khuôn mặt đột nhiên trở nên dịu dàng trong tranh, vẻ mặt có chút ngượng ngùng. Đó là anh sao? Chắc chắn là Tiêu Tinh nhìn nhầm rồi!Tiêu Tinh vẫn đang bực bội vì tác phẩm chưa hoàn thành của mình, nhíu mày trách móc:
“Một chút kiên nhẫn cũng không có, em đã vẽ đến chân rồi, anh cố chịu thêm một phút nữa không được sao?”.
Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, cúi đầu nhìn đôi chân trần của mình, lạnh lùng hấm hứ một tiếng, “Tùy ý vẽ chiếc tất đi”.
Tiêu Tinh nghiêng đầu nghĩ một lúc, “Cũng được”.
Nói rồi nhanh chóng lướt vài nét, vẽ một đôi tất với đường kẻ sọc màu xanh nhạt. Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, “Anh mà lại đi loại tất hoa văn xanh không có phong cách lại ấu trĩ như thế này sao?”.
Tiêu Tinh