Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
tắm lôi cuốn, trên người vẫn còn những vệt nước chưa khô, xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện… Thôi xin, mặc dù anh không phải là quỷ háo sắc nhưng cũng không có nghĩa anh là thánh nhân phi phàm. So với tâm trạng phức tạp của Thẩm Quân Tắc, Tiêu Tinh hoàn toàn không nghĩ đến điều đó, cô chạy lại ngửi thức ăn, vẻ mặt đầy kinh ngạc, “Đúng là anh làm sao? Thật là lợi hại! Em nghe nói anh chưa bao giờ xuống bếp, không ngờ anh rất có tài nấu ăn, ha ha, xem ra em phải thay đổi cách nhìn về anh rồi”.
Thẩm Quân Tắc thấy hơi ngượng ngùng, có điều anh cũng ngại không muốn nói đây là đồ ăn mình gọi bên ngoài, lén lén lút lút vứt hộp cơm dùng một lần đi rồi chia bát chia đĩa, trông rất giống chính tay mình làm. Nhưng rốt cuộc vì sao phải như vậy? Lẽ nào sợ Tiêu Tinh coi thường?Thẩm Quân Tắc khẽ ho một tiếng, “Được rồi, đi thay quần áo rồi ra ăn cơm”.
Tiêu Tinh gật đầu, về phòng thay bộ quần áo ngủ rồi ra ăn cơm, vừa ăn vừa khen “Ngon quá”, “Mùi vị rất hấp dẫn”, “Quân Tắc, anh thật lợi hại”…Thẩm Quân Tắc bị cô khen đến nỗi dở khóc dở cười. Ăn xong, Tiêu Tinh cười tít mắt và nói, “Đúng rồi, sau này anh có thời gian rảnh thì chăm chỉ vào bếp nhé. Món ăn hôm nay anh làm thật sự rất ngon, em rất thích mùi vị này”.
Thẩm Quân Tắc sờ mũi, “Thật sao…”.
Tiêu Tinh gật đầu, “Ngon lắm ý!”.
Một ngày sau.
“Xin chào, đây là nhà hàng ăn nhanh Mãi Nhớ, xin hỏi quý khách muốn gọi món gì?”.
“Ừ… một suất khoai tây chua cay, cà tím xào, hai suất cơm, mang đến vườn Nguyệt Hoa”.
Bảy ngày sau.
“Xin chào, đây là nhà hàng ăn nhanh Mãi Nhớ, xin hỏi quý khách muốn gọi món gì?”.
“Ừ, một suất…”.
“Khoai tây chua cay, cà tím xào, hai suất cơm, mang đến vườn Nguyệt Hoa đúng không?”.
“… Đúng vậy”.
Có một người đàn ông kỳ lạ liên tục gọi khoai tây chua cay một tuần liền, chuyện này cũng trở thành chuyện cười của nhân viên cửa hàng ăn nhanh trong những lúc ăn uống nói chuyện phiếm.
“Mọi người nói xem vì sao người đàn ông đó ngày nào cũng gọi hai món này, lẽ nào anh ta là chuyên gia nghiên cứu ẩm thực?”.
“Có lẽ anh ta là kẻ biến thái…”.
Phải ăn khoai tây cà tím một tuần liền, Tiêu Tinh có chút chịu không nổi. Bữa tối hôm ấy, đột nhiên Tiêu Tinh nhăn mặt nói:
“Thật sự anh chỉ biết làm hai món này thôi sao?”.
Thẩm Quân Tắc bình tĩnh gật đầu, “Ừ, học theo sách nấu ăn, chỉ học được hai món này”.
“Anh không muốn tiến thêm một bước, học thêm vài món nữa sao?”.
Đôi mắt của Tiêu Tinh tràn đầy nỗi mong chờ và khích lệ. Nhưng đáp lại cô chỉ là bốn chữ hờ hững:
“Không có thời gian”.
Cuối cùng Tiêu Tinh đã bị anh đánh bại, khó xử nói:
“Thôi được, để em nấu. Nếu ăn khoai tây cà tím nữa thì em sẽ nôn mất”.
Khoảnh khắc Tiêu Tinh quay người đi vào bếp, Thẩm Quân Tắc không kìm được nhếch mép cười. Mặc dù anh rất thích ánh mắt khen ngợi, ngưỡng mộ của Tiêu Tinh nhưng so với điều đó, anh thích món ăn do chính tay Tiêu Tinh nấu hơn. Ngôi vị “bếp trưởng” trong nhà, anh không muốn tranh giành với Tiêu Tinh. Hơn nữa, suốt ngày anh giấu Tiêu Tinh gọi đồ ăn ở ngoài, lái xe đi lấy cơm hộp mà cứ như là đi ăn trộm, thật sự rất khổ sở…Lần trước bị tên giáo sư kia lừa gạt giở trò đồi bại, đối với Tiêu Tinh mà nói, chuyện này là một cú sốc rất lớn. Cô thật sự có niềm đam mê với mỹ thuật. Từ nhỏ đã học vẽ tranh dưới sự khích lệ của ông nội, học được hơn mười năm vẫn còn tràn đầy nhiệt huyết. Về sau vì áp lực thi đại học mà bị ép từ bỏ, nhưng tận sâu trong đáy lòng mình, thứ mà cô yêu thích nhất vẫn là mỹ thuật. Mặc dù cô không coi mình là thiên tài hội họa gì đó nhưng với trình độ vẽ tranh của mình, cô vẫn có sự tự tin nhất định.
“Anh đưa em đi”.
“Được ạ, cảm ơn anh”.
Tiêu Tinh cũng không khách sáo. Thẩm Quân Tắc lái xe đưa Tiêu Tinh đến quán karaoke Red Box. Từ xa đã nhìn thấy mười mấy người tụ tập một chỗ, có người ôm nhau, có người đấm nhau, cười cười nói nói, không khí vô cùng náo nhiệt. Thẩm Quân Tắc dừng xe bên đường, Tiêu Tinh giống như con thỏ bị tiêm thuốc kích thích, nhanh chóng mở cửa xe phi ra ngoài.
“Ôi ôi, mọi người nhìn xem ai đến này?”.
“Tiêu Tinh à, bọn mình nhớ cậu quá! Chẳng phải cậu ra nước ngoài sao, nhanh thế đã quay về rồi à?”.
Bất chợt bắt gặp anh mắt của anh, mấy tiếng “Anh ấy là anh họ của mình” Tiêu Tinh không nói được, ấp a ấp úng một hồi cũng không tìm được từ nào thích hợp để hình dung mối quan hệ giữa hai người, luống cuống đến đỏ cả mặt. Kỳ Quyên bình tĩnh đứng cạnh xem kịch hay. Vệ Nam thì khác, ánh mắt nhìn Thẩm Quân Tắc ẩn chứa sự đề phòng không hề che giấu, cứ như anh là một con sói xám, sẽ ăn tươi nuốt sống người chị em tốt của mình không bằng. Đám bạn học tò mò nhìn Thẩm Quân Tắc rồi lại nhìn Tiêu Tinh, chờ đợi một lời giải thích hợp lý. Không khí ngượng ngập kéo dài rất lâu. Thẩm Quân Tắc nhìn Tiêu Tinh, thấy cô bối rối không nói nên lời liền thay cô mở miệng, bình tĩnh nói:
“Chào mọi người, tôi là chồng của Tiêu Tinh”.
Như có cơn gió lạnh thổi qua, đám người bỗng chốc hóa đá tại chỗ, ai cũng trợn mắt há mồm