Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

, khiến người ta nhìn mà hoa mắt chóng mặt. Tiêu Tinh rất ít khi đến những nơi như thế này. Trong ký ức của cô, chỉ có hồi học cấp ba là đã từng bị bố ép đến một buổi dạ hội, vì không đi quen giày cao gót nên lén chuồn đi. Sau khi về nhà bị mẹ mắng cho một trận, nói cô là người không hiểu biết, cho dù ăn mặc trang điểm giống tiểu thư khuê các thì bản chất cũng chỉ là con bé nhà quê. Mặc dù lời nói của mẹ Tiêu Tinh có chút nghiệt ngã nhưng lại rất có lý, nói đúng bản chất của Tiêu Tinh. Từ nhỏ cô lớn lên bên cạnh ông nội, đã sớm hình thành tính cách thoải mái phóng khoáng, ghét nhất những buổi dạ hội chính thức như thế này. Lúc này, nhìn nụ cười rạng rỡ của những người xa lạ ăn mặc lộng lẫy trong đại sảnh, trong lòng Tiêu Tinh không khỏi cảm thấy sợ hãi, không kìm được muốn tìm cơ hội lẻn đi nhưng đột nhiên bị Thẩm Quân Tắc túm lấy cánh tay.






“Em đi đâu?”.
Thẩm Quân Tắc lạnh lùng hỏi. Tiêu Tinh vội vàng ngẩng đầu, mỉm cười với anh, “Ha ha, em… đột nhiên…”.
“Đột nhiên đau đầu?”.
Giọng nói của Thẩm Quân Tắc rất bình thản, ánh mắt nhìn cô cũng vô cùng sắc bén, “Hay là đột nhiên muốn vào nhà vệ sinh?”.
Bị anh nói trúng tim đen, nụ cười của Tiêu Tinh liền trở lên gượng gạo, cô khẽ ho một tiếng, rồi lẩm nhẩm:
“Chào giám đốc Dương, thường nghe Quân Tắc nhắc đến ông. Hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền, rất hân hạnh, rất hân hạnh”.
Ông ta lại cười, hai mắt híp lại, “Ha ha ha, bà Thẩm khách sáo quá. Tôi và giám đốc Thẩm cũng là bạn bè thân thiết quen nhau nhiều năm rồi, nghe nói hai người mới kết hôn, vốn định đích thân đến chúc mừng, đáng tiếc là việc làm ăn bận rộn không đi được, ha ha, hiếm khi thấy bà Thẩm công khai lộ diện, nào, tôi mời hai người một ly, chúc hai người sống đến đầu bạc răng long”.
Nói rồi liền lấy ly rượu bên cạnh, đưa cho Tiêu Tinh. Tiêu Tinh vẫn chưa kịp nói gì, đột nhiên Thẩm Quân Tắc giơ tay chắn trước người cô, lạnh lùng nói:
“Cô ấy không biết uống rượu, tôi thay cô ấy uống ly này, cảm ơn giám đốc Dương”.
Nói rồi anh vui vẻ nâng ly rượu vang ấy và uống cạn. Người đàn ông kia mời rượu xong, biết ý đi ra chỗ khác. Tiêu Tinh nhìn người đàn ông bên cạnh, khuôn mặt của anh vẫn không một chút biểu cảm, uống hết ly rượu mà lông mày không hề nhíu lại. Sau khi người đàn ông họ Dương kia mở màn, Thẩm Quân Tắc và Tiêu Tinh liên tiếp bị chặn lại. Thỉnh thoảng Thẩm Quân Tắc cũng giới thiệu một số người bạn của mình cho Tiêu Tinh làm quen. Tiêu Tinh liền phối hợp diễn xuất với anh, khách sáo hàn huyên với những người đó. Dĩ nhiên, ngoài miệng thì nói rất hân hạnh, rất hân hạnh, thất kính, thất kính nhưng vừa quay đi là cô quên ngay tên họ của đối phương.
“Trời ơi, đây chính là bà Thẩm? Xinh đẹp hơn người, rất xứng với giám đốc Thẩm! Nào, tôi mời hai người một ly, chúc hai người trăm năm hạnh phúc!”.
“Quân Tắc à, cuối cùng anh cũng đưa vợ đi cùng? Đừng giấu nữa, sau này thường xuyên đưa vợ ra ngoài nhé. Nào, mời bà Thẩm một ly”.
“Ôi, phải chăng đây chính là bà Thẩm? Nào, cạn ly!”.
“…”.
Ban đầu nghe thấy có người gọi “bà Thẩm”, trong lòng Tiêu Tinh còn thấy bực tức một chút, nhìn trái nhìn phải xem đối phương đang gọi ai, sau đó miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Về sau bị gọi nhiều rồi, vừa nghe thấy hai tiếng “bà Thẩm”, Tiêu Tinh liền ngẩng đầu như phản xạ có điều kiện, phối hợp với Thẩm Quân Tắc diễn vở vợ chồng tình nghĩa sâu đậm. Đúng là đáng ghét, cô bị đám người này đổi họ nhưng vẫn phải nín nhịn tươi cười chào hỏi. Có điều Thẩm Quân Tắc rất trượng nghĩa. Những người đó chuốc rượu Tiêu Tinh đều bị anh thản nhiên ngăn lại. Một số người thân thiết với anh không đồng ý để anh uống thay, nói cái gì mà “Nếu cậu muốn uống thay thì phải uống gấp đôi!”.
Thẩm Quân Tắc cũng không nói gì, nâng hai ly rượu uống cạn. Tiêu Tinh nghi ngờ không biết liệu dạ dày của anh có đặt thêm túi đựng nước để chứa rượu không, nếu không uống nhiều rượu như vậy, sao vẫn có thể không thay đổi sắc mặt như thế. Đến tám giờ, buổi dạ hội chính thức bắt đầu trong tiếng nhạc. Người dẫn chương trình mỉm cười nói:
“Chúng ta hãy cho một tràng pháo tay nhiệt liệt chào mừng chủ nhân của buổi tối ngày hôm nay, anh Thẩm Quân Tắc”.
Đột nhiên Thẩm Quân Tắc ghé sát vào tai Tiêu Tinh, khẽ nói:
“Chờ anh ở đây”.
Tiêu Tinh sững người, chỉ thấy anh quay người, rảo bước đi về phía sân khấu. Ánh đèn chiếu vào người anh, làm nổi bật dáng người cao lớn. Khuôn mặt anh tuấn, vẻ mặt bình thản, đôi chân thẳng tắp bước những bước chậm rãi về phía sân khấu. Dáng vẻ ấy giống như ngôi sao đang biểu diễn vậy. Anh đứng trên sân khấu, cầm micro, bình tĩnh nói:
“Cảm ơn quý vị đã bớt chút thời gian tham gia buổi lễ tối ngày hôm nay. Trong một năm qua, tập đoàn Thẩm Thị chúng tôi nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ của rất nhiều bạn bè…”.
Sau khi anh bước lên sân khấu, đại sảnh huyên náo bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh. Qua micro, giọng nói trầm lắng của anh vang vọng bên tai, mọi người ở phía dưới đều hướng ánh nhìn về phía anh, thậm chí có n