Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.

rước mắt chỉ có đôi mắt sâu lắng của anh, thậm chí có thể nhìn thấy hình bóng của mình trong đó. Mọi người xung quanh cười nói vui vẻ, nhưng lúc này trong mắt cô chỉ có một mình anh. Không được, nếu cứ như thế này thì sẽ ngạt thở mất…Mặc dù trực giác nói với cô nên tránh ánh mắt của anh nhưng đột nhiên Tiêu Tinh phát hiện, khoảnh khắc ánh mắt sâu lắng của anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, cô không thể trốn tránh. Ánh mắt giống như bị thôi miên, dính chặt vào người anh, càng nhìn càng thấy Thẩm Quân Tắc đẹp trai. Đến tận khi ngón tay của anh dừng lại bên khóe miệng, Tiêu Tinh mới bừng tỉnh, cô đỏ mặt, vội vàng cúi đầu gạt tay anh ra. Thẩm Quân Tắc rụt tay lại, vo tròn tờ giấy ăn ném vào thùng rác, che giấu cảm giác xao động kỳ lạ trong lòng. Anh quay sang nhìn chiếc đĩa sạch bóng trên tay Tiêu Tinh, vờ làm ra vẻ bình tĩnh:
“Em ăn nhiều như vậy người khác sẽ tưởng anh ngược đãi em, không cho em ăn cơm”.
Ở đây chỉ có ba người, “người khác” ở đây muốn ám chỉ ai thì quá rõ ràng. Phương Dao mỉm cười nhìn Thẩm Quân Tắc, nhanh như vậy mà đã phân chia ranh giới rõ ràng rồi. Đáng tiếc là Tiêu Tinh hoàn toàn không hiểu ý của anh.
“Ăn bánh ngọt anh không có ý kiến gì, chỉ là em có thể đừng bôi khắp nơi được không? Mặt em cũng đói, cần bổ sung dinh dưỡng sao?”.
“Em ăn bôi lên mặt cũng khiến anh chướng mắt sao? Đâu có bôi lên mặt anh”.
Tiêu Tinh ấm ức trong lòng, cúi đầu khẽ cãi lại. Chỉ là lúc nãy liếc nhìn Phương Dao, nhất thời lơ đãng, không cẩn thận làm dính bơ lên mặt. Anh coi cô là cái gì chứ, em bé ba tuổi sao? Lại còn lên giọng dạy dỗ, thật là khiến người ta khó chịu. Thấy Tiêu Tinh thản nhiên như không, Thẩm Quân Tắc không kìm được nhíu mày, “Ở nơi công cộng, bao nhiêu người nhìn em, chí ít em nên chú ý hình tượng một chút”.
“Sao, làm anh mất mặt à? Đâu phải là ngày đầu tiên anh quen em, sợ em làm anh mất mặt, còn đưa em đến đây làm gì?”.
Tiêu Tinh khẽ lẩm nhẩm. Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, thấp giọng nói:
“Em nói gì?”.
“… Không có gì”.
Tiêu Tinh không muốn cãi nhau với anh trước mặt người ngoài, đành phải kìm nén nỗi ấm ức trong lòng, lặng lẽ cúi đầu. Tiếng nhạc dạ hội vang lên trầm bổng, rất nhiều quý ông đưa bạn nhảy của mình ra sàn khiêu vũ. Những người không có bạn nhảy cũng mời những cô gái độc thân nhảy cùng. Chẳng mấy chốc, những đôi nam thanh nữ tú đã làm chủ sân khấu, điệu Waltz nho nhã kết hợp với nhạc cổ điển, ánh đèn lấp lánh, những bộ váy dạ hội tinh tế, tất cả trông thật lộng lẫy và đẹp mắt. Có một vị thiên kim tiểu thư mạnh dạn đi về phía Thẩm Quân Tắc, mỉm cười nói:






“Anh Thẩm, có thể mời anh nhảy một điệu được không?”.
Thẩm Quân Tắc lịch sự nói:
“Xin lỗi cô Chu, tôi có bạn nhảy rồi”.
Trong trường hợp được quý cô mời, xét về lịch sự hay phong độ đều nên nhận lời nhưng hôm nay Thẩm Quân Tắc không có hứng, đành phải lấy cớ nói mình đã có bạn nhảy. Trước đây tham dự dạ hội anh đã từng nhảy với rất nhiều cô gái, nhưng hôm nay Tiêu Tinh cũng có mặt. Anh không muốn khiêu vũ với cô gái khác trước mặt Tiêu Tinh. Anh thà đứng đây nhìn cô ăn bánh ngọt còn hơn. Rõ ràng cô Chu này là người thông minh, không dễ bị lừa gạt, nghe lời từ chối khéo léo của Thẩm Quân Tắc, cô ta không cam lòng, nói tiếp:
“Nghe nói anh Thẩm nhảy waltz rất đẹp. Hôm nay đúng là may mắn, có thể được tận mắt chứng kiến”.
“Tôi cũng thấy thế”.
Tiêu Tinh vểnh tai nghe mấy cô gái kia buôn chuyện, càng nghe càng thấy bực mình. Thẩm Quân Tắc, anh được lắm, đúng là kín tiếng. Nếu đã sớm có người thương người nhớ, vậy cô là cái gì? Lấy cô để làm bia đỡ đạn, lừa gạt người nhà chắc?Rõ ràng cô mới là người thiệt thòi nhất, sao bây giờ lại biến thành kẻ thứ ba độc ác, phá hoại mối tình thanh mai trúc mã của hai người?Tiêu Tinh uống nước dâu tây, nhìn đôi nam nữ trên sàn khiêu vũ, đột nhiên trong dạ dày trào dâng cảm giác chua chát kỳ lạ. Hứ, chỉ là điệu waltz mà thôi, cô không thèm. Cô cũng biết nhảy, hơn nữa còn nhảy đẹp hơn đám người này. Điệu nhảy ấy còn do cô sáng tạo ra, “điệu co giật” độc nhất vô nhị trên thế giới. Tiêu Tinh đang bực tức uống nước, đột nhiên trước mắt xuất hiện một đôi giày da màu đen, đồng thời bên tai vang lên giọng nói dịu dàng:
“Tôi có thể mời cô nhảy một điệu được không?”.
Tiêu Tinh sững người, ngẩng đầu lên, chỉ thấy một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính đang đứng ở vị trí cách mình chưa đầy hai mươi centimet, lịch sự cúi người mời cô khiêu vũ. Khuôn mặt còn nở nụ cười rất galant, toát lên khí chất nho nhã, lịch thiệp. Tiêu Tinh vội vàng xua tay:
“Xin lỗi, tôi… hoàn toàn không biết nhảy”.
Người đàn ông khẽ nhếch mép, ánh mắt vẫn rất dịu dàng, “Không sao, không biết nhảy có thể học mà, rất đơn giản”.
Nói rồi anh ta đưa tay ra, dịu dàng nói, “Tôi dạy cô, thế nào?”.
“Không không không, tôi sẽ giẫm vào chân anh mất”.
Tiêu Tinh ngượng ngùng lùi ra sau nhưng lại bị anh ta kéo tay.
“Thử đi mà, không thử sao biết cô không biết nhảy?”.
Người này cũng thật “dễ gần”! Tiêu Tinh bị anh ta ké


XtGem Forum catalog