Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2882 lượt.
br>Thậm chí, anh Bạch Minh có thể đã nhìn thấy cảnh cô cùng gã biến thái này hôn nhau, bảo cô phải đối mặt với anh ấy thế nào đây? Nghĩ đi nghĩ lại, trong đáy lòng cô tỏa ra sự áy này vô cùng.
Tiêu Bạch Minh đứng lẳng lặng tại chỗ, nhìn hai người lôi lôi kéo kéo. Trong ánh mắt, sự tức giận đã biến mất, trong lòng đột nhiên xuất hiện sự ưu thương.
Chắc là bị chấn hám, trong lòng cảm thấy chút mất mác.
Thiên Ái, chưa bao giờ biểu hiện như thế trước mặt anh.
Cô vĩnh viễn chỉ biết nghe lời, lâu cũng làm cho anh sinh ra ảo giác. Thật ra có hay không, thì đều tốt cả.
Tại sao mỗi lần đụng tới Tần Tấn Dương, cô ấy liền thay đổi tới mức tinh thần phấn chấn, không còn là cô bé rụt rè kia. Giống như bình thường khi cô bé ấy vui cười, nghịch ngợm.
Tiêu Bạch Minh. chẳng lẽ mày tình nguyện đứng một bên à....
"..." Không như thế được, người đàn ông này sẽ không mang tới hạnh phúc cho Thiên Ái được.
Sau khi trấn tĩnh lại, rốt cục anh ta cũng bước tới chỗ bọn họ.
Ngẩng đầu lên, nghênh đón ánh mắt dọa người kia. Mặc dù nội tâm hiểu rõ rằng mình không thể đối đầu với anh ta, nhưng vẫn muốn tranh thủ cơ hội duy nhất này...
Chỉ là, Đồng Thiên Ái...
Đồng Thiên Ái nhìn Tiêu Bạch Minh từng bước tới gần, cảm thấy tâm của cô cũng theo đó mà căng thẳng. Động tác giãy giụa cũng ngừng lại, đôi mắt ngơ ngác nhìn anh.
Anh Bạch Minh. . . . . . Tại sao bình tĩnh như vậy. . . . . . Tại sao lại không nổi giận đùng đùng. . . . . .
Anh càng ẩn nhẫn. . . . . . Cô lại càng tự trách. . . . . .
Đồng Thiên Ái! Ngươi bây giờ đã là bạn gái của anh Bạch Minh nha! Tại sao có thể cùng tên biến thái này qua lại với nhau? Cứ cho là hắn ta bám dính lấy ngươi, ngươi cũng có thể bỏ chạy mà!
Tại sao mình mỗi lần mình đều có thể dễ dàng tha thứ cho anh ấy. . . . . . Không nghĩ ra rồi. . . . . .
". . . . . ." Không khí đầy lúng túng, giằng co ác liệt, Đồng Thiên Ái nhìn chằm chằm mặt đất, lại không dám ngẩng đầu lên. Trong đầu đều nghĩ lát nữa nên đối mặt Anh Bạch Minh như thế nào.
Khi đi ngang qua Tần Tấn Dương, nghe được anh nhỏ giọng nói, "Thiên Ái! Ngủ ngon!"
Ách. . . . . .
Trong phút chốc, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng anh. Sau đó, chợt lóe lên.
Cô có cảm giác sau lưng mình có một đôi mắt vẫn nhìn chăm chú vào mình. Nhưng cô không thể quay đầu lại nhìn, nín thở, không được quay đầu lại.
Trong thang máy, không có người nói chuyện.
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu, chuyên chú nhìn chằm chằm đèn chỉ thị, đang từ từ di chuyển lên. Cô rất muốn liếc nhìn Tiêu Bạch Minh, lại phát hiện mình không có can đảm.
Ai! Đồng Thiên Ái! Lần này, ngươi nên giải thích mọi chuyện thế nào đây!
Thực sự là nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch a!
". . . . . ." Tiêu Bạch Minh cũng im lặng không mở miệng nói chuyện, lẳng lặng đứng ở bên người cô.
Anh vẫn giữ tư thái bình tĩnh trầm ổn giống như ngày thường. Tựa như lúc nãy không xảy ra chuyện gì cả
Đến tột cùng là không có xảy ra, hay là giả vờ như chưa xảy ra. . . . . .
"Đingggg ——" một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Đồng Thiên Ái quay đầu lại nhìn anh, có chút xấu hổ cười. Hiện tại mỉm cười cũng thật mất tự nhiên ! Quan hệ giữa bọn họ, sao lại thành ra như vậy?
"Đi mở cửa đi!" Tiêu Bạch Minh rốt cuộc nói chuyện, thanh âm thật bình tĩnh, không có một tia gợn sóng.
Những lời này, giống như là được đặc xá vậy.
"A! Được!" Trong lòng chậm rãi thở ra một hơi.
Đồng Thiên Ái vội vàng móc túi đeo lưng, tìm được cái chìa khóa, vừa đi tới cửa phòng mình, tra chìa vào ổ khoá, mở cửa. Động tác làm liền một mạch, không có lấy một chút do dự.
Nhưng trong mắt Tiêu Bạch Minh, một chuỗi động tác này, biểu thị cô muốn nhanh chóng thoát khỏi anh.
Bắt đầu từ khi nào thì trong thế giới của Đồng Thiên Ái, anh càng lúc càng xa cách? bắt đầu từ khi nào thì người đàn ông họ Tần đã xâm nhập vào lòng cô?
Khóe miệng nâng lên thành một nụ cười nhạt, có chút khổ sở.
Tiêu Bạch Minh a Tiêu Bạch Minh! Chẳng lẽ ngươi vẫn chưa rõ sao?
Tất cả đều có thể lý trí, nhưng đối với tình yêu sẽ không thể chịu nổi một đòn! Không có thứ tự đến trước hay sau, càng không có phân chia cao quý hèn mọn, chỉ đơn giản là thu hút lẫn nhau...
Đúng a! Có lẽ ngay cả Thiên Ái cũng không có phát hiện, cô lại bất tri bất giác bị Tần Tấn Dương hấp dẫn!
Nhưng là anh thực sự thật không cam lòng! Lớn như vậy, không có ra sức tranh thủ qua cái gì! Vẫn bình bình đạm đạm! Duy nhất muốn tranh thủ, chỉ là Đồng Thiên Ái! Chỉ có Đồng Thiên Ái!
Cho nên, xin tha thứ cho sự ích kỷ của anh!
Tha thứ cho anh, rõ ràng đã nhìn ra Thiên Ái đối với Tần Tấn Dương không phải là không có cảm giác, nhưng lại còn cố ý giữ cô ở bên cạnh! Cho dù biết mình ích kỷ, nhưng không cách nào tự kiềm chế!
Anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường. . . . . .
"Thiên Ái!" Mắt thấy cửa phòng sắp đóng, Tiêu Bạch Minh hô một tiếng.
Đồng Thiên Ái vội vàng quay đầu lại, tay nhỏ bé nắm cửa, khuôn mặt khẩn trương, yếu ớt nói, "Anh Bạch Minh.