Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2808 lượt.

ên tiếng kinh hô.
Tần Tấn Dương nghiêm mặt, lạnh lùng nói, "Hôm nay đem trợ lí Đồng điều xuống phòng làm việc bên dưới đi!"
Nói xong, xoay người làm như muốn đi.
"À? Hai người có chuyện gì xảy ra à!" Quan Nghị kinh ngạc quát to lên.
Vốn là đã đi vài bước Tần Tấn Dương bỗng dừng lại, không quay đầu lại, lạnh lùng hỏi, "Có chuyện thì nói mau!" Nhưng trong lòng, hắn cũng có thể đoán được kế tiếp hắn sẽ nghe được chuyện gì rồi .
Quan Nghị sửng sốt một chút, cái ghế xoay về phía hắn, cũng không giữ bộ dáng hi hi ha ha nữa mà nghiêm túc nói, "Sáng sớm hôm nay cô ấy đã tới rồi! Đã đưa thư từ chức rồi thì làm sao tôi có thể chuyển cô ấy đi đây!"
"Thư cũng đã chuyển giao đến trên tay tôi rồi!"
"Tôi còn tưởng rằng cậu để cho cô ấy từ chức trước để tránh Du Ty Kỳ nữa! Cho nên tôi cũng không có suy nghĩ nhiều! Chuyện gì xảy ra à? Chẳng lẽ chuyện này cậu cũng không biết sao?"
Quan Nghị khẩn trương nhìn Tần Tấn Dương, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng của hắn thì chính xác không biết rồi .
Không phải chứ? Chẳng lẽ bọn họ lại đến nông nỗi này rồi sao?
". . . . . ." tay Tần Tấn Dương nắm viền cửa, không thấy bất kỳ hành động nào nữa, chỉ nói có ba chữ, "Tùy cô ấy !"
Nói xong, đi ra khỏi phòng làm việc.
Đầu óc có chút trống rỗng, đi tới phòng làm việc của mình.
Nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn về bàn làm việc cô vẫn ngồi trước đây, sững sờ ngây ngô. Chợt nghe đáy lòng trống rỗng, hắn đi tới trước bàn làm việc, đem tất cả mọi thứ trên bàn quét xuống trên đất hết.
Tờ giấy nhỏ rơi trên mặt đất, trên đó viết —— “Tần Tấn Dương biến thái”






Đầu đường Đài Bắc, có một cô gái trẻ mặc áo lông và quần jean, bộ dáng có chút cô đơn.
Đồng Thiên Ái đưa tay nắm lấy cái túi xách, giống như là chỉ mang theo cho có vậy, cô mang theo nó cứ như vậy lang thang ngoài đường.
Cô sẽ đi đâu đây! Cô có thể đi đâu được!
Mới vừa rồi cô đi đến Tần thị, đưa thư từ chức.
Thuận tiện lấy lại điện thoại di động, ngay tiếp theo nhìn thấy buổi tối ngày hôm qua hắn đã gọi điện tới.
Nói xong, đột nhiên Phương Tình hét lên một tiếng, "Cái người đáng chết này! Anh cắn em làm gì vậy!"
Có thể tưởng tượng ra, là ai đang cắn cô ấy rồi!
"Ai? Thiên Ái à? Tại sao cậu lại không nói gì vậy? Uy —— cậu đâu rồi? Cậu có đang nghe không đấy——" thu hồi lại thanh âm, Phương Tình lại hướng về phía điện thoại rống lớn.
Đồng Thiên Ái cầm điện thoại di động, qua thật lâu sau, rốt cuộc cũng nhẹ nhàng "Uy" một tiếng.
Mới vừa mở miệng kêu "Phương Tình", cô cũng nhịn không được nữa mà ở ngay giữa đường đông người qua lại khóc lớn ra tiếng.
"Thiên Ái a! Cậu làm sao vậy hả! Đừng khóc nữa! Cậu đang ở đâu vậy? Bây giờ mình tới đón cậu!" Phương Tình vừa nghe thấy cô khóc, lập tức nóng nảy, thanh âm cũng trở nên hốt hoảng.
. . . . . .
Ước chừng qua mười phút, một chiếc xe con màu đỏ dừng ở bên trái đường.
Cửa sổ xe chậm rãi kéo xuống, người ngồi ở chỗ tài xế liền hướng tới bên đường đối diện hô lớn tên Đồng Thiên Ái, "Thiên Ái! Mau tới đây! Ở đây không cho đậu xe! Mau lên!"
Đồng Thiên Ái nghe thấy tiếng gọi ầm ĩ liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy người ngồi trong xe con.
Cách cô chỉ có vài mét, nhưng tại giờ khắc này ở trước mặt cô, lại có cảm giác giống như là vị thần hộ mệnh đột nhiên xuất hiện. Sững sờ bước đi, không chần chờ nữa, cô kiên quyết đi tới.
Phương Tình nhìn thấy cô chạy tới, vội vàng đưa tay mở cửa xe kế bên ra.
". . . . . ." Đồng Thiên Ái vòng qua sườn xe, khom lưng chui vào trong xe. Đặt túi xách ở trên đùi, ôm thật chặt vào trước ngực, tư thế như vậy, là tư thế cô vẫn thích.
Nếu không thì cũng có thể nói, chỉ có như vậy, mới có thể làm cho cô cảm thấy một chút cảm giác an toàn.
Phương Tình nghiêng đầu liếc nhìn người bên cạnh, cũng không hỏi nhiều. Nhưng lại nhìn thấy trong áo lông cô đang mặc lộ ra một chút vạt áo áo sơ mi, trong lòng cảm thấy kỳ quái, đây là áo sơ mi của nam mà!
"Đói bụng chưa? Chúng ta đi tớ nhà tớ đi, Hướng Phàm đang ở nhà nấu cơm! Về nhà vừa đúng lúc ăn cơm luôn!"
Giống như là không có gì xảy ra, cô quay đầu lại, nhìn về phía trước.
Đồng Thiên Ái vô cùng nghe lời gật gật đầu, vẫn lặng lẽ như cũ.
Trước cửa một căn hộ trong toà nhà cao ốc, Phương Tình đang muốn lấy chìa khóa ra mở cửa. Không ngờ, cửa đã tự động mở ra.
Quý Hướng Phàm tựa hồ đã đoán chắc thời gian, mở cửa ra trước, hướng về phía Phương Tình lộ ra một nụ cười dịu dàng, ngay sau đó ánh mắt liền rơi lên trên người Đồng Thiên Ái đứng ở phía sau.
"Thiên Ái a! Đi vào ăn cơm đi, tôi đã nấu xong rồi!" Quý Hướng Phàm giống như không có gì xảy ra, vẫn giống như thường ngày vậy.
Đồng Thiên Ái buồn buồn gật đầu một cái, trong lòng chợt có chút cảm kích.
Những lúc như này, cô đột nhiên gọi điện thoại cho bọn họ, lại khóc thút thít, dọa cho bọn họ giật mình. Nhưng hai người lại không có hỏi gì cả, chỉ là lo sợ làm cho cô khó chịu thôi .
Lỗ mũi có chút nghẹn ngào , chua sót trong lòng mới vừa nuốt xuống lại dần dần dâng lên.