Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2802 lượt.

thị bị người nào đó nổi điên đến xốc hết lên rồi!" Quan Nghị lắc đầu một cái, không sợ chết chỉ trích.
Một ngày hôm nay, thật đúng là làm cho lòng người bàng hoàng!
Cô gái nhỏ mồ côi kia vừa đi, Tần đại tổng tài liền biến thành bộ dáng này? Có lẽ chính Đồng Thiên Ái cũng không biết, bản thân cô ấy đối với hắn có lực ảnh hưởng lớn như thế nào! Lớn đến mức làm cho không người nào có thể tưởng tượng được!
"Nếu Đồng Thiên Ái biết cậu bây giờ biến thành cái bộ dáng này, cậu nói xem cô ấy sẽ có biểu tình gì?" Quan Nghị cúi xuống ở trước mặt hắn, một tay chống cằm tỏ vẻ rất nhiều hứng thú hỏi.
Tần Tấn Dương nghe được ba chữ "Đồng Thiên Ái" liền ngẩng đầu lên, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm hắn.
"Tớ đoán cô ấy nhất định sẽ nói —— Tên biến thái chết tiệt lạm dụng chức quyền!" Quan Nghị cũng không them để ý ánh mắt giết người kia mà tự hỏi tự đáp.
"Đi ra ngoài!" Tiếng rống thâm trầm vang lên.
Quan Nghị thấy vậy liền đứng dậy, xoay người tiêu sái vẫy vẫy tay, "Tớ là tới báo cáo cho cậu biết vị hôn thê của cậu cùng đại tiểu thư cùng đi mua đồ!"
Cửa phòng làm việc bị đóng lại, trầm tĩnh đến dọa người.
Hắn kéo ngăn kéo ra, lấy ra một tờ giấy nhăn nhúm, nhìn lên dòng chữ trên tờ giấy.
Bên tai tựa hồ vang lên thanh âm tràn đầy sức sống của cô, hướng về phía hắn quát —— Tần Tấn Dương biến thái chết tiệt!






Trong phòng làm việc khôi phục yên tĩnh, an bình tựa như không còn chuyện gì xảy ra.
Tần tổng trước còn phát giận với quản lý các ngành, lại đột nhiên thay đổi thành một người khác. Cầm báo cáo làm lại, quản lý lần nữa gõ cửa làm việc, trầm giọng nói, “Tần tổng!”
Qua một lúc thật lâu, cũng không có người đáp lại.
Quản lý không dám tùy tiện đẩy cửa vào, vội vàng đi tới một phòng làm việc khác.
“Quan thư ký! Tần tổng có chuyện đi ra ngoài sao? Tôi gõ cửa, nhưng không có ai đáp lại! Phần báo cáo này là Tần tổng bảo tôi làm lại! Đã cho người cẩn thận kiểm tra đối chiếu qua, sẽ không có sai lầm!” Quản lý cười xấu hổ, cái trán có chút mồ hôi.
Quan Nghị nghiêng đầu, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo đặc sắc, trong nháy mắt chợt có cảm giác buồn bực. Ngay sau đó, nhịp tim có chút cuồng loạn. Môi của cô, khẽ đóng mở, tựa hồ đang dụ dỗ hắn.
Hắng giọng một cái, trầm giọng nói, “Bởi vì cũng chỉ có em mới có thể không có lễ phép như thế!”
"Em chỗ nào không lễ phép?" Du Ty Kỳ hết sức nghiêm túc hỏi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, có lẽ bởi vì do ánh sáng mặt trời khúc xạ, tản ra ánh sáng nhàn nhạt. Mà đôi mắt cô ấy, nháy từng cái từng cái, lông mi thật dài xoắn quăn.
Giống như trở lại khi còn bé, lúc lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy.
Quan Nghị đưa tay cầm một lọn tóc của cô lên, đặt ở dưới mũi nhẹ nhàng ngửi, sau đó buông lỏng tay, mỉm cười nói, “Uhm! Vẫn giống như mùi vị khi còn bé!”
“……” Du Ty Kỳ chợt đỏ mặt lên, luông cuống đứng ở đó.
Vừa dịu dàng cười, “Không phải đi mua sắm? Chiến lợi phẩm của em ở đâu rồi?”
“Oh! Em bảo Vương mụ đem về nhà rồi!” Cô trả lời đàng hoàng, cũng có chút xấu hổ lui về phía sau một bước, trực giác không muốn ở quá gần hắn.
Quan Nghị nhìn cô, không nói gì, nhưng chỉ nheo mắt lại, nhàn nhạt mỉm cười.
“……” Du Ty Kỳ nuốt nước miếng, xoay người sải bước ra khỏi phòng làm việc, thanh âm bay tới, “Em muốn đi gặp Tần ca ca rồi! Em đi xem xem anh ấy đang làm gì!”
Sau lưng, có người bắt lại tay của cô.
Cô hốt hoảng quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt trẻ con của Quan Nghị, vừa cố tránh vừa nói, “Mặt con nít ca ca! Buông em ra á! Em muốn đi gặp chồng tương lai của em!”
Chồng tương lai? . . . . . . Chồng tương lai! . . . . . .
Quan Nghị vội vàng buông lỏng tay ra, lúc này mới giật mình về hành động vừa rồi của mình, phải đột ngột đến cỡ nào.
Khôi phục thần sắc trước sau như một, dùng khuôn mặt tươi cười hhi hi ha ha nói, “Ai! Tần ca ca của em bây giờ đang vội! Em mà đi vào thì chắc chắn anh ấy lại muốn lên cơn! Cho nên! Em vẫn cứ nên ngoan ngoãn ở bên ngoài chờ anh ấy thì tốt hơn!”
Nghiêng đầu, liếc nhìn thời gian, “Còn kém nửa giờ thôi!”
“Oh!” Du Ty Kỳ nghe lời lên tiếng, xoay người ngồi ở một bên ghế sa lon. Cầm tạp chí vứt bừa bãi trên khay trà lên, nhàm chán đảo qua lại, để xua đi thời gian còn lại.
Quan Nghị vừa lòng với cử động của cô, ngồi lại trước bàn làm việc.
Tay mới vừa đặt trên bàn phím, ánh mắt lại liếc thấy cô thỉnh thoảng nhìn lên đồng hồ, chợt dâng lên một cổ tâm tình không tốt. Cô nghe lời như vậy, là bởi vì vừa rồi mình đã nhắc tới Tần Tấn Dương đi!
Khẽ thở dài, lắc đầu.
Ngươi ở đây nghĩ cái gì đây? Hôm nay thật là! Ngay cả mình cũng bị Tấn Dương làm cho thần kinh điên điên rồi sao?
Không tới 30 phút, thân ảnh cao lớn của Tần Tấn Dương chợt thoáng qua trước cửa sổ phòng làm việc.
Quan Nghị cúi đầu nhìn chằm chằm một phần tài liệu trước mặt, đang chăm chú nhìn. Bỗng nhiên có cảm giác Du Ty Kỳ ở bên cạnh đứng lên, vọt một cái tới cửa văn phòng, mở cửa.
“Ê? Sao thế? Ty Kỳ?” Nghiêng đầu, theo thói quen mà hỏi.
Du Ty Kỳ khô


Insane