Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2800 lượt.
ng có trả lời hắn, trực tiếp chạy vội ra ngoài. Nhìn thấy Tần Tấn Dương đang đứng ở trước cửa thang máy, nháy mắt nét mặt tươi cười như hoa, rực rỡ vô cùng.
“……” Quan Nghị thấy có chút kỳ quái, cũng đứng dậy, đi tới cửa phòng làm việc.
Chỉ dựa vào cửa, nhìn một nam một nữ trước thang máy.
Cái thời khắc này, trong giây lát giống như trở lại lúc còn bé. Khi đó, Du Ty Kỳ cả ngày bám theo Tần Tấn Dương, từ nhỏ chính là tiểu yêu tinh bám dính, nhưng không có ai biết, tại sao cô lại trở nên dính hắn như vậy!
Du Ty Kỳ nghiêng đầu, thân mật dựa vào cánh tay hắn.
“Tần ca ca! Anh đi đâu vậy? Để em đoán một chút! Có phải là anh muốn đi tìm em hay không? Hắc hắc! Hôm nay sau khi trở lại em vẫn ngoan ngoãn ở đó, không có chạy loạn nơi nào a!”
Tần Tấn Dương vốn mặt lạnh như tờ giấy, đang mở miệng muốn trách cứ cô, lúc nghiêng đầu lại nhìn thấy nụ cười của cô, tất cả lời nói bèn dừng ở khóe miệng, làm thế nào cũng không xuất khẩu được.
Chẳng lẽ là ảo giác sao?
Tại sao cứ thấy nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, sẽ nghĩ đến cô ấy!
Đồng Thiên Ái…… Cô có thể nghĩ tới hắn hay không …… Lúc hắn nhớ cô…… Khi rãnh rỗi Cô có thể nghĩ tới hắn hay không ……
Khách sạn nổi tiếng.
Lâu đài phủ bên trong màn sương, Tần Tấn Dương Du Ty Kỳ ngồi cũng với Quan Nghị.
Du Ty Kỳ hai tay cầm dao nĩa, rất thành thục cắt một phần nhỏ thịt bít tết, bỏ vào miệng, tỉ mỉ nhai. Chợt nhíu mày, ngẩng đầu nhìn hai người đổi diện.
Thói quen kiêu ngạo nói, “Thịt bò bít tết nơi này làm ăn không ngon! Không như đầu bếp cha mời về làm ăn ngon hơn!”
“Làm ơn! Cha cô là người nào! Ông ấy mời là đầu bếp nổi danh thế giới! Hơn nữa bơi đại tiểu thư thích ăn thịt bò bít tết nhất, cha cô đương nhiên sẽ thỏa mãn yêu cầu của cô .”
Quan Nghị sấn một miếng bò bít tết ăn, gật đầu một cái, “Tớ cảm thấy ăn ngon thật ra thì cũng không tệ lắm!”
“Có sao! Mùi vị kém rất nhiều a! Em cảm thấy có chút chát chát đấy!” Nói xong, cô thả dao nĩa trong tay, không có ý định động vào nữa phần bò bít tết còn lại.(AN: *nước mắt ràn rụa* ôi, bít tết a, bít tết a! Không ăn cho tui chứ. Sao lại vứt thế kia. Hixhix mình thì chưa được ăn bít tết lần nào, họ thì dư để vứt. trời ơi trời ở chẳng cân, kẻ thì ăn không hết người thì mần không ra)
Chợt nghĩ đến mới vừa rồi xem qua cuốn tạp chí kia, trong tạp chí viết ở Đài Loan bò cho ăn cỏ người ta trồng, “Em đoán Đài Loan trâu ăn phải cỏ đều chát chát đấy! Cho nên hiện tại thịt bò cũng biến thành chát chát rồi!” (AN: đồ IQ một chữ số xiiiiiiiiiii)
Vẻ mặt Du Ty Kỳ thành thật nói, không quên bổ sung, “Mới vừa rồi trong thời gian làm việc nhìn thấy trên tạp chí đề cập tới, với bò cỏ khô vô cùng quan trọng!”
“Ha ha ——“ Quan Nghị cười to lên, không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy.
Nghiêng đầu, hỏi Tần Tấn Dương bên cạnh, “Tấn Dương! Thì ra Kỳ Kỳ lại thú vị như vậy ”
Tần Tấn dương không nói gì, chỉ "uh" một tiếng.
Du Ty Kỳ nhìn thấy Tần Tấn Dương gật đầu khẳng định, vội vàng tức giận trừng Quan Nghị, cầm nĩa lên tức giận chỉ hắn, “Buồn cười sao? Hừ! Anh còn cười nữa? Anh cười nữa! Em liền nén cái nĩa này qua!”
"Tốt lắm tốt lắm! Anh không cười!" Quan Nghị vội vàng dừng không cười nữa.
Ánh mắt đánh giá miếng thịt bò trước mặt của cô, quan tâm hỏi, “Ăn không ngon sao? Có muốn đổi phần đồ ăn khác hay không? Nếu không buổi tối lại kêu đói bụng!”
“Thế nhưng thứ đứng hàng khủng bố này thực sự ăn không ngon a!” Nói xong, vừa cầm dao nĩa lên, tượng trưng cắt lấy.
Có lẽ do quá dung sức, có lẽ do tay trơn một chút, dao nĩa đột nhiên xẹt qua cái mâm trong nháy mắt phát ra “Chi ——“ một tiếng vang chói tai.
Quan Nghị vội vàng nhíu mày, hỏi, “Không phải chứ? Em ở Đài Loan còn chưa được mấy ngày đúng không? Bây giờ dùng không quen dao nĩa rồi hả?”
“Không có! Anh mặt con nít đáng ghét!” Du Ty Kỳ liếc hắn một cái.
Có chút nhàm chán hỏi, "Anh chỗ nào đáng ghét!"
"Chỗ nào cũng ghét!" Cô sẵng giọng nói.
. . . . . .
Tần Tấn Dương vẫn lẳng lặng ngồi bên cạnh, nhìn bọn họ cãi vả ngươi một câu tôi một câu. An tĩnh không nói gì, mà trước mắt hắn, tựa hồ hiện lên tình hình lúc đầu.
“Tôi chán ghét anh tự cho mình là đúng, chán chét anh cho là có tiền là có tất cả, chán ghét khuôn mặt cười của anh giống như mặt chó, tất cả của anh làm tôi đều ghét!”
“Còn có, thịt bò bít tết ăn rất ngon, nhưng mà tôi chưa từng đến nhà hàng Tây, cho nên tôi không biết dũng dao nĩa, xin lỗi!”
Đồng Thiên Ái……. Chẵng lẽ thật sự anh không cho em có cảm giác an toàn sao……
Đột nhiên, đứng dậy, mím chặt môi, đi về phía cửa lớn.
Du Ty Kỳ cũng vội vàng đứng dậy, nhưng không có đuổi theo, chỉ nhỏ giọng hỏi, “Tần ca ca! Anh đi đâu vậy? Có phải đến phòng rửa tay hay không?”
Đúng lúc nhân viên phục vụ đưa tay mở cửa ra.
Tần Tấn Dương cũng không quay đầu lại, trực tiếp lắc mình đi ra khỏi cửa.
“……” Du Ty Kỳ nhìn bóng lưng anh rời đi, trong lòng vạn phần mất mác, ngã ngồi trên ghế, nhìn qua thức ăn trước mắt, sững sờ ngẩn người.
Có chút khốn đốn nói, “Anh mặt con nít…… Kỳ Kỳ quả thực là người cực kỳ chán g