Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2774 lượt.
a! Dù sao, cô chỉ có mỗi Tiểu Tình là bạn thân duy nhất thôi!
" Thiên Ái à...." Phương Tình thân thiết gọi tên cô, "Có phải là chỗ làm của cậu không thuận lợi? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra chứ?"
- " ... ...." Đồng Thiên Ái cúi đầu, không nói gì.
Phương Tình nhìn Thiên Ái mờ ám thói quen, cầm lại tay của cô: " Tớ hiểu tính nết của cậu, chuyện gì cũng chỉ muốn một mình gánh vác! Cậu không muốn kể, tớ cũng sẽ không ép đâu!"" Thế nhưng, cậu biết không? Nếu như ngày nào đó cậu có chuyện không vui, nhà của tớ, lúc nào cũng mở rộng cửa đón chào cậu!"
Đồng Thiên Ái nghe Phương Tình nói, Ngực chợt đau nhói, tay của Tiểu Tình cầm lấy tay cô ấm áp như vậy, những lời nói chấn thành của Tiểu TÌnh, cũng lấp đầy khoảng trống trong lòng cô.
Bỗng nhiên, một giọt, hai giọt, cứ như vậy, càng nhiều nước mắt rơi xuống mặt bàn.
Cái gì? Cái gì cái gì ? Tình huống gì đây?
Đồng Thiên Ái khóc?
" Thiên Ái! Làm sao vậy? Có phải tớ nói gì không đúng không? Làm sao mà khóc?" Lần này, Phương Tình chấn động, vội vàng vòng qua bàn ăn, ngồi bên cạnh cô.
Đồng Thiên Ái không nói gì, chỉ liều mạng lắc đầu.
"Thiên Ái! Thiên Ái! Thiên Ái! Vậy cậu khóc cái gì ? Đừng dọa tớ à!". Phương Tình kinh ngạc, Đồng Thiên Ái là người vô cùng lạc quan, cư nhiên lại bị cô chọc khóc.
Đi thẳng hết con đường mòn, rẽ qua bãi tập, chính là cổng trường.
Người đến người đi đầu đường, thỉnh thoảng chạy qua mấy chiếc xe.
Vỉa hè đối diện, một chiếc xe ô tô dừng lại. Xa xa nhìn lại, mà có thể nhìn thấy Quý Hướng Phàm ngồi ở ghế lái. Mặc Tây phục, áo sơ mi trắng noãn, hơn nữa còn rất đẹp trai.
Ánh mắt của anh, bởi vì bị Phương Tình phát hiện ra, trở nên sáng chói.
Ngay giây tiếp theo, khóe miệng cong lên, nở ra một nụ cười.
Phương Tình nhận được nụ cười của anh, trong lòng nảy lên một tia ngọt ngào, lại cố ý đi chậm lại. Bĩu môi, dường như muốn khảo nghiệm sự kiên nhẫn đến đáng thương của anh.
Đồng Thiên Ái tiến nhanh về phía trước, đột nhiên liếc sang bên cạnh, nhưng không thấy bóng dáng Phương Tình đâu, Quay đầu thì thấy cô đang ở phía sau mình.
"Tiểu Tình, sao cậu đi chậm như vậy, Quý đại ca vẫn chờ !"
Phương Tình tức giận trừng mắt nhìn cô một cái, đi tới bên người cô, nhỏ giọng nói, "Ngày hôm qua, khi tớ phát hiện trên người anh ta có một cọng tóc của phụ nữ, cho nên tớ hôm nay quyết định không để ý tới anh ta nữa!"
Ách. . . . . . Tóc? . . . . . .
Đồng Thiên Ái nghi ngờ nhìn Quý Hướng Phàm cách đó không xa, lại nghiêng đầu nhìn Phương Tình, " Hai người đang chiến tranh lạnh sao?
Vẫn ngồi trong xe, Quý Hướng Phàm nhìn thấy họ dừng bước, nói thầm với nhau, trong lòng cảm thấy có chút không đúng. Rốt cuộc không nhịn được, mở cửa xe.
Ai bảo anh ngày hôm qua vội vàng xã giao, không biết từ đâu lây dính một sợi tóc, đắc tội Phương đại tiểu thư !
Từ vỉa hè bên này, tiến tới gần họ.
Mặt không đỏ, hơi thở không gấp mà đi đến bên cạnh Phương Tình, kiên nhẫn nói, " Hôm nay đến nhà anh ăn cơm, mẹ anh sẽ nấu những mốn em thích!"
"Tôi không đi!" Phương Tình xoay mặt, cố ý giận dỗi nói.
Quý Hướng Phàm ngược lại không có tức giận, gương mặt ôn hòa, đưa tay cầm tay của cô, "Tốt lắm! Đừng làm bộ trẻ con nưa. Mẹ anh nói lâu ngày không gặp em, rất nhớ em."
" Thiên Ái! Cậu cũng đi nhé! Đi đến cô nhi viện, sau đó thuận tiện ăn cơm tối luôn!" Nghiêng đầu hướng tới Đồng Thiên Ái đáng yêu nói.
Phương Tình không quan tâm, vẩy ra tay bị anh cầm, nhưng không hất ra được, vừa trừng mắt liếc anh một cái. Cục tức được gỡ xuống, liền không sao nữa.
"Thiên Ái! Cậu gần đây sắc mặt không tốt, có phải hay không lại một ngày đều ăn qua loa. Cùng đến nhà Hướng Phàm ăn cơm đi!" Nói xong liền kéo tay Đông Thiên Ái đi.
Đồng Thiên Ái vội vàng lui về phía sau một bước dài, cười khan mấy tiếng, "Tớ không đi á! Tớ không muốn làm kỳ đà cản mũi! Tiểu Tình cậu đi gặp mẹ chồng tương lai, tớ đi làm cái gì!"
Phương Tình nghe thấy mấy chữ mẹ "chồng tương lai" không khỏi đỏ mặt.
Lại nói, một lát tớ còn phải đi làm ! Tốt lắm! Các cậu đi đi! Tớ đi đây!" Vừa nói vừa vội vàng xoay người, bước chân càng lúc càng nhanh.
Dường như là muốn chạy trốn hoặc là muốn né tránh sự hâm mộ trong lòng.
Mẹ. . . . . . Con cực kỳ lâu chưa từng ăn cơm mẹ nấu.... ...
Ngồi trong xe buýt, Đồng Thiên Ái tựa đầu vào cửa sổ. Xe buýt lắc lư, đầu cô cũng lắc lư theo. Từng cái từng cái, đập vào cửa sổ xe.
Điện thoại di động chợt rung lên. Đồng Thiên Ái giật mình, cô không muốn nhận.
Nhưng nó dường như muốn trêu cô, tiếp tục rung. Có chút phiền não, lấy điện thoại di động ra, liếc nhìn màn hình, "Đại Biến Thái" ba chữ, lóe ra.
Chần chờ một chút, nhận nghe điện thoại.
"Thiên Ái!" Thanh âm của anh, xuyên thấu qua điện thoại di động, cứ như vậy kích động ở trong lòng.
Đồng Thiên Ái trong vô thức đã ửng hồng hai má, nhưng cố giả bộ trấn định "Uy" một tiếng.
Yên lặng chốc lát, anh nhàn nhạt hỏi, "Hôm nay..... Trôi qua như thế nào. . . . . . Buổi trưa ăn cái gì.