Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2862 lượt.
của mi. . . . . . Nhảy nhanh như vậy. . . . . . Chỉ là một chiếc xe. . . . . . trong xe chưa chắc đã phải. . . . . .Cứ coi như là hắn. . . . . . Tại sao lại kích động làm cái gì. . . . . . Phải bình tĩnh, trăm ngàn lần hãy bình tĩnh! Chẳng lẽ mình nghĩ đến, hắn lại đột nhiên đem xe dừng sát ở trước mặt mình sao? Trong lòng ngổn ngang những ý nghĩ gì đây? Đồng Thiên Ái! Mi phải tỉnh táo a! Trời ạ! Ai tới nói cho cô biết! Cô đến tột cùng là bị làm sao vậy? Thật đáng buồn____ Đột nhiên phát hiện mình không làm thế nào bình tĩnh được.Rốt cuộc chiếc xe Benz ở đại lộ một con đường khác đi lên vụt qua trước mặt. Khuôn mặt anh tuấn của Tần Tấn Dương, hiên ra trong khoảnh khắc, sau đó như gió biến mất, thậm chí cũng chưa kịp nhìn thấy rõ ràng đã biến mất không thấy. . . . . .
"Tại sao không có xe! Ông trời! Ta sắp điên rồi!" tiếng gào của Tiền Y Y vẫn thỉnh thoảng vang lên.
Đồng Thiên Ái lại đột nhiên cảm thấy yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim mình đập.
Màn đêm dần buông xuống những ngôi sao bắt đầu xuất hiện. Ban đêm ở Đài Bắc những ánh đèn nê ông chiếu rọi khắp các ngả đường cuốn hút đến mức có thể làm cho người ta nín thở ( chỗ này ta chém ta chém ). Từ trong một nhà hàng nhỏ, Tiền Y Y đi ra, xoay người cười he he nhìn Đồng Thiên Ái đi đằng sau. Có lẽ vì uống một chút rượu hoặc có thể là do ánh đèn chiếu xuống cặp mắt của Tiền Y Y lúc này mơ màng trông qua thật mê người.
"Đồng Thiên Ái! Ta hôm nay thật vui vẻ a!" Nói xong cả người lảo đảo như muốn ngã.Đồng Thiên Ái vội vàng đi tới bên người bạn mình, vỗ vỗ lưng của cô giúp cô đứng vững, lo lắng nói, "Y Y, ta đưa ngươi về nhà ! Ngươi hôm nay uống nhiều quá!"
"Ta không có say!" Tiền Y Y duỗi ra ngón tay, bắt đầu đếm "Ta thấy rõ ngón tay của mình,ngươi không tin? Ta còn có thể đếm tiền! Ta lấy trong cặp da! . . . . . ."Cúi đầu làm bộ bắt đầu móc trong túi cặp da.
Đồng Thiên Ái bất đắc dĩ cầm tay của cô nói "Ta biết rồi! Ngươi không có say! Nhà ngươi ở đâu? Ta đưa ngươi về!"
"Nhà. . . . . ." Tiền Y Y ngẩng đầu lên nhìn cô cười một tiếng.
Đồng Thiên Ái gật đầu đưa tay vuốt mái tóc rối của cô "Y Y, ngươi ở chổ nào?"
Tự nhiên Tiền Y Y bất ngờ ngả về phía cô thiếu chút nữa làm cô ngã. Đồng Thiên Ái sửng sốt một chút đứng thẳng lên chịu đựng sức nặng đột nhiên ập tới này.
"Đồng. . . . . . Thiên. . . . . . Ái. . . . . ." Tiền Y Y nhỏ giọng gọi tên của cô.
Đồng Thiên Ái "Ùm" một tiếng không biết vì sao lại cảm giác hôm nay Y Y, không hề giống như bề ngoài hay biểu hiện, vui vẻ . . . . . .như là trong lòng đang cố kìm chế, Tiền Y Y ôm lấy cô, vẫn luôn không nói gì. Qua một lúc lâu mới nhẹ nhàng nói, ". . . . . . Đồng Thiên Ái. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Còn có. . . . . . Cám ơn ngươi. . . . . ."
Hít một hơi thật sâu cố gắng đè nén âm thanh thật nhỏ ở bên tai của cô lành lạnh nói "Hẹn gặp lại. . . . . . Đồng Thiên Ái. . . . . ."Vừa mới dứt lời, chợt đẩy cô ra xoay người, bất kể có xe hay không vẫn chạy về phía trước. Đồng Thiên Ái trong lúc nhất thời không kịp phản ứng, đợi khi nàng lấy lại tinh thần đã nhìn thấy Tiền Y Y đã đứng ở bên đường đối diện.Đây là sao. . . . . .Tại sao. . . . . . Cô ấy đối với mình. . . . . . Đột nhiên nói những lời này. . . . . .
Thật xin lỗi? . . . . . . Cám ơn? . . . . . . Còn có. . . . . . Gặp lại? . . . . . . Nói thế này. . . . . . Là vì cái gì? . . . . . Trong lòng đột nhiên rối loạn, Đồng Thiên Ái ngẩng đầu nhìn Tiền Y Y. Từng chiếc xe đi qua đi lại,ánh đén chiếu vào mặt Tiền Y Y , trên khuôn mặt lúc này có thể nhìn thấy từ ánh mắt của cô. . . . . .lệ rơi đầy mặt.
"Y Y —— Y Y ——" Đồng Thiên Ái kêu tên của Tiền Y Y, muốn xuyên qua dòng xe đi. Nhưng đèn xanh vừa hết, đèn đỏ dành cho người đi bộ sáng lên. Xe quá nhiều, làm khoảng cách hai người giữa dòng xe cộ giống như không cách nào vượt qua.
"Đồng Thiên Ái! Cái tên Đại Ngốc Nghếch! Nhớ về sau phải học được phản ứng nhanh! Không làm cho người khác cảm thấy ngươi dễ bị khi dễ!"
Tiền Y Y mỉm cười với cô, đưa tay từ từ lắc lư mấy cái. Xoay người, hướng trong hẻm nhỏ đi tới, nháy cái đã không thấy bóng người.
Đồng Thiên Ái vội vàng chạy qua đường , không để ý tới những chiếc xe ……."két ——" một tiếng, tiếng kèn nổi lên bốn phía. . . . . .
Trở lại Cao ốc bây giờ đã qua mười giờ. Tầng dưới cao ốc, Tiêu Bạch Minh đang nóng ruột ngóng chờ. Dưới ánh đèn màu vàng mờ nhạt làm thân thể cao ráo của hắn in xuống hình cái bóng kéo dài. . . . . .dường như đã đợi một lúc lâu nét nghiêm nghị trên mặt đã dần biến mất chỉ còn lại sự lo lắng. Nhìn thấy xe taxi dừng sát ở ven đường vội vàng nhìn sang, trông thấy bóng dáng của Đồng Thiên Ái thì thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt trở lên tươi cười.
“Thiên Ái!" cúi người xuống mở cửa xe hộ cô và gọi.
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện ra Tiêu Bạch Minh : ". . . . . .anh Bạch Minh . . . . . ."
Bạch Minh nhìn thấy nét mặt của cô vội vàng trả tiền cho tài xế rồi đưa tay đỡ lấy tấm lưng của cô dắt tay cô, dìu cô ra khỏi xe taxi.
". . . . . ." Đồng Thiên Ái không nói gì, trong đầu chỉ