The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2863 lượt.

nghĩ đến những gì vừa xảy ra. Y Y. . . . . . Cô ấy tại sao phải nói như thế. . . . . .Hẹn gặp lại. . . . . .
Tiêu Bạch Minh dắt tay của cô đi vào thang máy, cũng không hỏi cô chuyện gì đã xảy ra. Thường ngày cũng như vậy, cô không nói, hắn cũng sẽ không hỏi. Nhưng cứ như vậy thì lại càng không giống bạn bè rồi. . . . . Không phải bạn bè là phải thẳng thắn với nhau sao?
"Đồng Thiên Ái, làm như thế nào mới có thể đi vào trong lòng của em đây?"
Cửa thang máy mở ra, Tiêu Bạch Minh quàng qua bả vai của cô, dẫn cô ra khỏi thang máy. Đem túi xách cầm trên tay đưa cho cô, "Thiên Ái!mở cửa đi!"
"À? . . . . . ." Đồng Thiên Ái kinh ngạc kêu một tiếng, lúc này mới phát hiện ra mình đã đi tới cửa nhà rồi. Nhận lấy túi xách cúi đầu tìm chìa khóa. Cầm chìa khóa trên tay xoay người chuẩn bị mở cửa.
"Cạch ——" thậm chí cũng không nghĩ tới cùng người phía sau nói những gì, cứ thế thẫn thờ đi vào phòng. Quay lại định đóng cửa.
"Thiên Ái !" Tiêu Bạch Minh rốt cuộc không nhịn được lên tiếng tay ngăn lại cánh cửa sắp đóng.
Đồng Thiên Ái buồn buồn quay đầu lại nhìn thấy Tiêu Bạch Minh. Vội vàng lấy lại tinh thần cười xấu hổ nói: "Thật xin lỗi! anh Bạch Minh! Hôm nay em cùng đồng nghiệp đi ăn cơm!"
"Ùm. . . . . ." Thật ra thì hắn biết cũng không phải là lý do này. . . . . .Hắn không hiểu sao cô lại thất thần như vậy . . . . . .Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. . . . . .
Khẽ thở dài cười gượng nói: "Tốt lắm! Đi vào nghỉ ngơi đi! Sáng sớm ngày mai, anh đưa em đi làm!"






Buổi sáng tám giờ. Hôm nay cô cố ý dậy sớm chạy nhanh đến công ty. Đồng Thiên Ái vội vàng đi ra thang máy, hướng thẳng phòng làm việc đi tới. Trong lòng ý nghĩ từ tối hôm qua vẫn cứ đeo đuổi mãi đến bây giờ. Thậm chí ngay cả khi đi ngủ, cũng không có cảm giác an tâm! Cảm thấy rất phiền não!
Y Y nói "Gặp lại" , sẽ không phải là. . . . . .
"Đồng tiểu thư, chào buổi sáng!" em gái mới đến vừa đi ra từ phòng giải khát nhìn thấy có người tới liền chào hỏi nhiệt tình.
Đồng Thiên Ái vẻ mặt tươi cười " Chào Buổi sáng!"
Nói xong, lại bước nhanh hơn. Đẩy cửa kiếng ra, tầm mắt quét qua phòng làm việc, nhìn thấy vị trí của Tiền Y Y —— không có một bóng người. Chuyện gì xảy ra! . . . . . . Chẳng lẽ cô ấy thực sự. . . . . . Cứ như vậy. . . . . . Ở ngày thứ hai. . . . . . sau buổi tối đó? . . . . . . Biến mất không thấy? . . . . . . Ý nghĩ trong lòng, càng ngày càng xác định.Em gái mới đến bưng hai chén cà phê, đi tới bên cạnh Đồng Thiên Ái "Đồng tiểu thư, em rót hai ly, này ly cho chị!"
Như vậy tại sao. . . . . . Y Y đột nhiên muốn rời khỏi đây? . . . . . . Nghiêng đầu, ngó ra ngoài cửa sổ.Gương mặt tròn trịa đáng yêu của Tiền Y Y loáng thoáng hiện lên. Cô ấy sẽ nháy mắt mắt to tròn, đưa tay về phía mình "30 tệ! Phần cơm này! Thêm chút tiền công!"
"Thiên Ái! Đồng Thiên Ái! Bắt đầu từ hôm nay, ngươi và ta là chị em tốt!" . . . . . .Cho tới bây giờ, đều nghĩ không muốn cùng người khác kết giao. Nhưng lại không tự chủ được thích thân cận Tiền Y Y, thích cùng cô ấy ở chung ,cảm giác tự do tự tại. . . . . . Không có bị trói buộc. . . . . .Y Y, ngươi sẽ đi nơi nào? Chúng ta còn có thể gặp lại không?
Một ngày trôi qua trong bàng hoàng, hồi tưởng lại quá khứ. Không có tiền Y Y làm bạn, quả nhiên là tịch mịch rất nhiều. Không còn có người lại đột nhiên xuất hiện ở phía sau mình, ôm cổ của mình, thân mật cọ cọ.Sẽ không có. . . . . . Cuộc sống bắt đầu trở lại yên tĩnh như trước. . . . . .
Đồng Thiên Ái! Sao thế ? Ngươi đang sợ cô đơn sao? Nhưng trước kia ngươi vẫn kiên cường một mình đó thôi! không mất mác! Mỗi người rời đi đều có nguyên nhân. . . . . .Một chú chim nhỏ mơ ước muốn bay lượn vậy tại sao muốn đem cánh của nó bẻ gảy đấy. . . . . .để cho nó bay lượn trong bầu trời xanh mênh mông. . . . . .
Cho dù cô không có ngươi bên cạnh, cho dù chim nhỏ bay qua bầu trời, không có để lại bất cứ dấu vết gì, cũng không cách nào quên sự thực —— nó đã từng ngao du qua. . . . . .Từ từ đi ra khỏi công ty đã thấy Tiêu Bạch Minh. Nhìn thấy cô xuất hiện, vội vàng mở cửa xe đi xuống, đứng trước mặt cô nở nụ cười, chờ đợi mình đi tới bên cạnh hắn.
Tại sao. . . . . . Lại có cảm giác muốn khóc. . . . . . cảm giác vô cùng mất mát. . . . . .đi tới trước mặt hắn, cố gắng nở nụ cười, không muốn làm cho hắn nhìn thấy mình có chút cảm xúc ưu thương.Tiêu Bạch Minh chăm chú nhìn vào ánh mắt của Thiên Ái,thấy được cô đang kìm nén cố gắng không để ý ánh mắt của cô, nhàn nhạt hỏi "Ái! Hôm nay em có khỏe không?"Lại là giọng nói. . . . . .nhẹ nhàng như vậy. . . . . Hít mũi một cái, cúi đầu không dám nhìn hắn. Nín một lát, có chút nghẹn ngào, nhẹ nhàng gọi một tiếng "anh Bạch Minh. . . . . ." anh có phải hay không. . . . . .Có một ngày. . . . . . Cũng sẽ rời khỏi em . . . . . .
Bầu trời buổi chiều trong xanh, những áng mây màu hồng dưới ánh nắng chiều trông giống như một bức tranh tinh xảo, quang cảnh thật đẹp. Lúc đó trong phòng làm việc đè nén một bầu không khí không hợp với cảnh sắc bên ngoài. Nhữ