Tác giả: Nara Ngư
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.
dám gật đầu, hắn sẽ lập tức trở mặt.
“Không, không phải, nhưng anh muốn kết hôn với em sao?” Văn Mân cuống quýt lắc lắc đầu, rồi lại tự ti hỏi thêm một câu.
“Sai rồi, không phải là anh muốn lấy em mà là em phải gả cho anh.”
“Được, là gả, gả, nhưng anh muốn em gả cho anh sao?” Văn Mân bị Tiếu Đồng vặn vẹo đến phát bực, gả với cưới quan trọng đến thế sao? Quan trọng là chuyện hai người kết hôn mới đúng chứ.
“Đúng, vì sao lại không cần, em đã ký tên vào rồi, đừng hòng chống chế.”
Nghe được lời khẳng định chắc chắn của hắn, Văn Mân chợt có loại xúc động vui đến phát khóc. Mấy ngày hôm trước cô còn nghĩ đến vắt óc làm cách nào để giữ ba mẹ lại, chính là để bọn họ sắp xếp cuộc xem mắt giữa cô và Tiếu Đồng, sau đó bởi vì đủ loại nhiễu loạn mà làm cho kế hoạch của cô chết non nửa chừng. Nhưng không ngờ, thì ra không cần cô cố gắng làm gì hết, hắn cũng đã hạ quyết tâm muốn kết hôn với cô rồi.
Hai mắt cô đẫm lệ mông lung nhìn Tiếu Đồng một hồi lâu, lúc này Văn Mân mới khàn khàn hỏi một câu, “Anh không để ý chuyện trước kia em đã từng có bạn trai?”
Nếu có thể, Văn Mân thực sự hi vọng cuộc đời cô chưa từng xuất hiện con người tên Tề Tuyền này. Nhưng sự thật là, hắn đã xuất hiện rồi, không chỉ có xuất hiện, hắn còn lấy mất luôn tình yêu đầu tiên của cô. Tuy hiện giờ tình yêu đã không còn nhưng cô vẫn không thể nào xóa bỏ việc mình đã yêu lầm người.
“Không phải em đã chia tay với cậu ta rồi sao? Anh đã trở về, đương nhiên em sẽ chọn anh, anh hơn cậu ta nhiều như vậy, cho dù anh có trở về không đúng lúc, anh nghĩ em sớm hay muộn cũng sẽ hiểu rõ cậu ta không thích hợp với em. Anh tin tưởng con mắt nhìn của em.”
Nói đến đây, ánh mắt Tiếu Đồng vẫn luôn bình thản tự nhiên, không có ý tứ giấu diếm lừa gạt nào.
Ánh mắt như vậy khiến Văn Mân không nhịn được vừa cảm thấy may mắn lại vừa mất mát.
May mắn là Tiếu Đồng không để tâm tới quá khứ của cô, chỉ cần cô đặt lòng mình lên người hắn, hắn sẽ toàn tâm toàn ý đối tốt với cô, mà mất mát là bởi suy nghĩ bên trong lòng. Không hề ghen tị liền thể hiện là không đủ yêu, Tiếu Đồng có thể nhẹ nhàng nói ra những lời như vậy, có phải thuyết minh một điều là phân lượng của cô trong lòng hắn thực ra cũng chẳng là bao.
Văn Mân lắc lắc đầu, cố gắng tống hết suy nghĩ miên man ra khỏi đầu. Hiện giờ không phải là lúc cô nên suy nghĩ mấy đều này, hiện giờ cô nên suy nghĩ làm cách nào để nhân lúc hắn đang ở đây mau chóng xây dựng tình cảm sâu đậm với hắn mới được.
Suy nghĩ đến điểm đó, tươi cười liền một lần nữa xuất hiện trên khuôn mặt Văn Mân.
“Tiếu Đồng, anh thu dọn xong xuôi thì mau đi ra ngoài nhé, em đã chuẩn bị bữa sáng rồi, anh ăn no rồi mới đi làm.”
Tiếu Đồng nhìn theo bóng dáng Văn Mân rời khỏi phòng, hắn đặt quần áo xuống giường, sau đó chính mình cũng ngồi lên mép giường, nghiêng người nhìn khung ảnh kia, nhỏ giọng thì thầm: “Nhóc, thực ra anh cũng rất ghen tị với gã đàn ông kém cỏi đó.”
Tham Khỏa Bí Kiếp Yêu
Sau khi Tiếu Đồng ăn xong bữa sáng, hắn cứ thế ngồi yên nhìn chằm chằm Văn Mân ăn cơm, nhìn đến nỗi khiến cả người cô không được tự nhiên.
“Tiếu Đồng, anh không đi làm sao?”
“Có chứ, vụ án vẫn chưa kết thúc đâu.”
“Vậy sao anh còn không đi đi? Sắp muộn rồi.”
Thực ra Văn Mân cũng không rõ thời gian đi làm của Tiếu Đồng, chỉ biết giờ đi làm phổ biến là 9h, bây giờ đã sắp 8h30 rồi, từ nhà cô đến sở nghiên cứu cho dù không có kẹt xe cũng phải đi gần 20 phút, vì sao hắn một chút cũng không sốt rột, chẳng lẽ bởi vì hắn có chức vị cao nên có thể coi thường giờ đi làm sao?
Văn Mân nghĩ một lát lại cảm thấy không có khả năng, con người của Tiếu Đồng làm cái gì đều rất nguyên tắc, hơn nữa hắn sẽ không bao giờ làm trái với nguyên tắc chung đâu. Ở kiếp trước, cho đến ngày hai bọn họ ly hôn, hắn cũng chưa bao giờ đi làm muộn, lúc nào cũng lên lớp dạy học đúng giờ. Bây giờ không vướng bận chuyện gì, hắn làm sao có thể tự ý đi muộn được?
“Đúng vậy, sắp muộn rồi, vậy em còn không ăn nhanh lên?” Tiếu Đồng dùng vẻ mặt đương nhiên nhìn Văn Mân, giống như người sắp bị muộn là cô vậy.
“Em? Em cũng không có việc gì, ăn nhanh làm gì chứ?”
“Đưa anh đi, vừa rồi lúc anh vào cửa chẳng phải đã trả lại chìa khóa xe cho em rồi sao? Em không đưa anh đi làm, xung quanh nhà em cũng không có xe bus, taxi cũng không có…”
“Khoan đã, Tiếu Đồng, anh cứ lấy xe em đi là được rồi, không cần chờ em.” Trước khi Tiếu Đồng kịp nói xong, Văn Mân liền ngắt lời hắn. Một lúc nữa cô còn phải đến siêu thị mua đồ ăn, nếu đưa hắn đi đến sở nghiên cứu rồi mới lái xe trở về đi siêu thị thì đồ ăn tươi ngon đều đã bị người khác mua hết rồi, hơn nữa, không phải hắn đã giữ xe của cô mấy ngày rồi sao? Lúc trước đi còn không thèm trả lại cho cô, bây giờ lại còn già mồm cãi láo.
“Em không muốn đưa anh đi? Anh vì lo lắng cho em mà không từ vất vả chuyển tới đây ở, em chỉ có đưa anh đến sở nghiên cứu cũng không muốn?” Tiếu Đồng nhìn Văn Mân bằng ánh mắt “em chính là con người vong ân bội nghĩa” cho đến khi Văn Mân ngượng ngùng không biết nên buông đũa xuống