Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chồng À Anh Thật Quái Gở!

Chồng À Anh Thật Quái Gở!

Tác giả: Nara Ngư

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1670 lượt.

h không sợ người ta sẽ gây khó dễ cho anh, người ta dù sao cũng là cảnh sát, anh dù có học vấn cao cũng chỉ là một người dân bình thường. Nếu người ta thật tâm muốn đối phó anh, anh nhất định không xong đâu.”
Văn Mân cho là Tiếu Đồng bị cô mắng nhất định sẽ mở miệng phản bác, hoặc ít nhất cũng sẽ tỏ vẻ không phục, nhưng ngoài dự kiến là, người này lại có thể nhìn cô chằm chằm cười đến ánh mắt cũng híp lại.
“Em lo lắng cho tôi?”
Nghe được giọng điệu rõ ràng như vậy, còn có biểu cảm của ánh mắt, Văn Mân lần nữa cảm thấy được hơi thở dồn dập, cô mạnh mẽ lắc đầu, vừa di về phía trước, một bên ném lại một câu.
“Có quỷ mới lo lắng cho anh.”
Tiếu Đồng đứng tại chỗ nhìn Văn Mân bước đi được vài bước, lúc này mới nhấc chân đuổi theo cô, duỗi tay đem người phụ nữ đang xấu hổ ôm vào trong ngực mình.
“Yên tâm đi, Phạm Thành không phải là người thích so đo, nếu là tiểu nhân, tôi đã không nói những lời này rồi, hơn nữa, cho dù hiện tại tôi chỉ là một người dân bình thường, nhưng ban đầu khi về đây là đáp ứng lời mời hợp tác của Bộ công an làm cố vấn đặc biệt, như vậy chức vị so với Phạm Thành đội trưởng đội cảnh sát còn lớn hơn.”
“Ách…” Văn Mân ngẩng đầu nhìn Tiếu Đồng không chớp mắt, nửa ngày sau mới thốt lên một câu: “Anh đây là điển hình của hồng chọn quả mềm*”
Đây không phải là EQ thấp nha, người đàn ông này đơn giản là so với khỉ còn tinh*.
*Hồng chọn quả mềm: là một câu thành ngữ ý chỉ những người biết chọn đối tượng, hoàn cảnh sao cho có lợi với mình. Trong câu nói trên của Văn Mân ý nói Tiếu Đồng đối với Phạm Thành nói thẳng không kiêng dè gì là vì biết Phạm Thành có chức vụ thấp hơn mình.
*so với khỉ còn tinh: Mình giải nghĩa thêm một chút câu này, ta vẫn thường nghe người ta gọi mấy người hơi khôn lỏi, giảo hoạt là "khỉ thành tinh", ở đây ý chị Mân cũng tương tự như vậy, là đang nói anh Tiếu rất giảo hoạt đó
Giáo Sư Tiếu Ngạo Mạn
“Giáo sư Tiếu, việc này không nên chậm trễ, không nói chuyện ngoài lề nữa, về vụ án kia lúc trước tôi cũng đã đề cập qua, không biết ngài có ý kiến gì không?”
Phạm Thành mấy ngày nay đều bị cấp trên hỏi thăm tiến độ phá án đến điên rồi, cho nên lúc này cũng không làm bộ khách khí, vừa vào đên phòng làm việc, pha trà ngon mời Tiếu Đồng và Văn Mân xong liền mở lời nhắc tới vụ án.
“Không có ý kiến.” Tiếu Đồng nói lời này đặc biệt hợp tình hợp lý.
Ách…Hôm trước không phải ngài và Văn tiểu thư cùng đi đến hiện trường sao? Sau lại còn cầm theo chứng cứ quay về sở nghiên cứu.” Dưới tình thế cấp bách này, Phạm Thành cũng không che dấu việc ngày hôm qua có theo dõi bọn họ.
Thật ra Phạm Thành cũng hiểu, dù ông không thừa nhận, chuyện theo dõi này cũng không gạt được Tiếu Đồng, ngày hôm qua khi lái xe đi theo bọn họ đến sở nghiên cứu, lúc Tiếu Đồng đi đến cổng của sở nghiên cứu còn quay đầu lại nhìn hướng chiếc xe của ông rồi nở một nụ cười nhạt.
Kia một khắc ông đã biết, chỉ sợ là lúc ông vừa xuất hiện ở cổng công trường, Tiếu Đồng đã nhận ra rồi, sở dĩ không nói, có thể là lo lắng đến cảm giác của Văn Mân, đây cũng là lý do thúc đẩy ông quyết định tìm Văn Mân ngả bài.
“Chứng cứ? Con mắt nào của ông nhìn thấy tôi mang chứng cứ quay về sở nghiên cứu, tôi chỉ là quá nhàm chán nên đến vùng ngoại ô bắt con giun mà thôi.”
“Tiếu Đồng ~~ nói chuyện nghiêm túc đi.”
Tuy rằng Tiếu Đồng đã nói không cần lo lắng đắc tội Phạm Thành, nhưng Văn Mân cảm thấy tốt nhất là vẫn nên chuyện có chừng mực, trong hoàn cảnh này tuyệt đối…như vậy sẽ có lợi hơn.
“Hừ ~~ tôi không phải là đang nói chuyện nghiêm túc sao?” Tiếu Đồng dĩ nhiên không hài lòng việc Văn Mân lần nữa vì giúp Phạm Thành mà trách cứ hắn, nhưng hắn lại không thể cáu giận với cô, cho nên chỉ có thể phóng mắt hướng đến người vô tội Phạm Thành.
Phạm Thành sờ sờ cái trán, cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, ông đường đường là đội trưởng đội cảnh sát uy vũ, tuổi lại một bó to vậy mà có thể làm đối tượng trút giận cho một tên nhóc còn chưa lớn, buồn bực nhất chính là, một chút ý kiến cũng không dám có.
“Còn không nói chuyện đàng hoàng, mau chóng nói cho đội trưởng Phạm chuyện đã phát hiện được những gì từ trên người con giun kia rồi, anh không nghĩ bắt được hung thủ nhanh một chút sao?” Văn Mân không để ý đến tính tình trẻ con của Tiếu Đồng, nhẹ giọng ở bên tai hắn cảnh cáo: “Anh không mau tìm cách kết thúc vụ án này, tôi sẽ không cùng anh hồ nháo thêm nữa.”
Tiếu Đồng híp một con mắt, lại hơi quệt quệt miệng, thấy Văn Mân cũng không mảy may để ý đến, lúc này mới ngả mình vào ghế sa lon, tức giận nói: “Theo mức độ tiêu hóa các tổ chức tế bào của người bị hại trong cơ thể con giun, kết hợp tốc độ tiêu hóa thức ăn của con giun đó có thể phỏng đoán, thời gian nạn nhân là bị sát hại vào khoảng 3 – 4 ngày trước, các ông chỉ cần sắp xếp điều tra theo dõi băng giám sát trong khoảng thời gian này là được rồi.”
“Nhưng, vùng phụ cận ở đó đều rất hẻo lánh, chỉ sợ rất khó tìm thấy thiết bị ghi hình.”
Phạm Thành cau mày cố gắng nhớ lại các điểm phân bố thiết bị ghi hình ở vùng này, cuối cùng vẫn