Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chồng À Anh Thật Quái Gở!

Chồng À Anh Thật Quái Gở!

Tác giả: Nara Ngư

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.

ầu nhìn trộm Tiếu Đồng vẫn tập trung vào ăn cơm, do dự một lát, lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Cuộc nói chuyện với Phạm Thành lúc chiều, cô cận thận suy nghĩ, cũng cảm thấy cũng có chút đạo lý, nếu đúng như vậy, cô vẫn hi vọng Tiếu Đồng có thể hợp tác làm việc với cảnh sát, như vậy cả hai bên đều có lợi nhiều hơn là hại.
Chỉ là cô cũng rất rõ ràng, lấy thái độ hiện tại của Tiếu Đồng, khẳng định là hắn có rất nhiều việc cảm thấy bất mãn với cảnh sát, nếu để cho bọn họ hợp tác một thời gian dài, chỉ sợ đến lúc đó này sinh mẫu thuẫn và xung đột, chỉ sợ lại mất nhiều hơn được.
“Em còn nhìn lén tôi, là cảm thấy tôi rất đẹp mắt, muốn dùng sắc thay cơm sao.”
“Tôi không thích cái cách bọn họ dùng việc phá án để đạt được thành công, dùng một phần lớn nguồn lực tài chính và vật chất mới tìm ra được hung thủ đích thực, đầu tiên không phải là cho người bi hại một cái công đạo, ngược lại trở thành công cụ để khoe khoang thành tích.”
"Ách…Chúng ta có thể thay đổi cách nghĩ khác, mặc kệ cuối cùng có người mượn chuyện này để tranh thủ lợi ích hay không, chúng ta chỉ cần làm việc nên làm, nếu anh vì không quen nhìn những kẻ như vậy mà không muốn cùng bọn họ hợp tác, khi vụ án phát sinh, cảnh sát cũng sẽ không đến tìm gặp anh, anh không tiếp nhận vụ án này, mới thực là để cho hung thủ vĩnh viễn không bị bắt.”
Lời nói của Văn Mân lần này rõ ràng làm cho Tiếu Đồng dao động, chỉ thấy hắn nhíu mày nghiêm túc suy nghĩ xem những lời này có hợp lý hay không, sau đó cúi đầu nhìn nét mặt của Văn Mân, tựa hồ muốn từ vẻ mặt này tìm được đáp án.
“Nhưng là, tôi vẫn không thích…”
“Tiếu Đồng, anh sao có nhiều chỗ không thích như vậy, một đại nam nhân, sao lại không dứt khoát như vậy? Tâm trạng tốt liền bắt lính theo danh sách sao*? Nói một câu thôi, đồng ý hay không đồng ý.” Văn Mân vốn không đủ kiên nhẫn, đã cố gắng giải thích nhiều đạo lý như vậy, còn muốn nói thêm gì nữa đây, cô cũng không biết mình nên nói cái gì rồi, vì thế chỉ có thể buông tha cho cổ họng của mình mà đối với Tiếu Đồng rống lên một câu cuối cùng như vậy.
* Bắt lính theo danh sách: câu này thường dùng để chỉ những người thụ động, thiếu quyết đoán, thích chần chờ, do dự không chịu quyết định mà chờ đợi cái gì đến sẽ đến.
“Em nói tôi là đại nam nhân!? Được rồi, tôi chính là đại nam nhân, tôi đáp ứng em, chấp nhận hợp tác với Phạm Thành bọn họ.”
Văn Mân rốt cục cũng nhận được đáp án của Tiếu Đồng, vừa định đứng dậy cho hắn một cái ôm, cảm ơn hắn đã chịu lùi bước, nhưng là còn chưa kịp đứng, đã thấy Tiếu Đồng lùi lại bắt chân ngồi lên một chiếc ghế, đem bát không đưa tới trước mặt cô.
“Nhóc, lấy cơm cho tôi. Sau đó đến giúp tôi xoa bóp bả vai.”
Văn Mân khó hiểu nhìn Tiếu Đồng, không biết hắn đột nhiên làm vậy là có ý tứ gì.
Tiếu Đông trừng mắt, giọng nói uy nghiêm tiếp tục nói: “Tôi là đại nam nhân, em là tiểu nữ nhân, tiểu nữ nhân nên hầu hạ đại nam nhân cuộc sống sinh hoạt hàng ngày thật tốt, em chịu làm tiểu nữ nhân rồi, tôi mới chấp nhận làm đại nam nhân, quyền lợi và nghĩa vụ nhất định phải bình đẳng.”
Cùng Nhau Hành Động
Văn Mân thấy Tiếu Đồng như vậy thật trẻ con, cắn chặt môi, cố gắng không để mình cười ra tiếng, đây sao có thể là giáo sư Tiếu mà mọi người đều kính sợ, quả thật chính là một anh bạn nhỏ.
Nhưng tốt xấu gì vừa rồi hắn cũng đã chịu nhượng bộ rồi, cho nên cô vẫn là chấp nhận cầm lấy bát đi vào phòng bếp lấy thêm cơm giúp hắn.
Tiếu Đồng nhìn bóng lưng của Văn Mân đi vào phòng bếp, bộ dáng đại nam nhân nãy giờ vẫn luôn giữ vững liền biến mất không chút dấu vết, im lặng nhìn hướng phòng bếp nở một nụ cười rạng rỡ.
“Chung Phàm nói có lý, ở chung với phụ nữ nên cò kè mặc cả, nếu chuyện gì cũng sảng khoái đáp ứng thật không tốt, hắc hắc hắc.”
“Anh đang lẩm bẩm cái gì vậy?” Văn Mân bưng cơm trở về liếc mắt một cái liền thấy được Tiếu Đồng đang cúi đầu, một bên cầm đũa gõ nhẹ lên mặt bàn, một bên lắc lắc đầu tự lẩm bẩm cái gì đó.
“Có nói gì sao? Không có a.” Tiếu Đồng nhận bát cơm Văn Mân đưa tới, cúi đầu ngửi ngửi mùi thơm của gạo, làm ra một bộ dáng vô cùng hưởng thụ.
“Tiểu nữ nhân lấy cơm thật là thơm.”
“Được rồi, đừng ngồi đó nói nhảm nữa, anh mau ăn đi, chờ ăn xong rồi nhớ gọi điện cho đội trưởng Phạm, miễn cho ngày mai ông ấy lại tới tìm tôi, tôi cũng không còn đủ sức ứng phó nữa.” Văn Mân dùng đũa chỉ chỉ lên mặt bàn trước mặt Tiếu Đồng ý bảo hắn đừng lảm nhảm nữa.
“Sao tôi phải gọi cho hắn a, là em đề nghị tôi đồng ý, hơn nữa cũng là em nói có điều kiện liền cùng bọn họ thương lượng, em không làm, vây ai sẽ đi làm thay đây?”
“Tôi!?” Văn Mân đưa tay chỉ vào mình, “Không, không được, anh không phải còn có trợ lý sao? Để cho trợ lý đi nói chuyện đi, anh ta chắc chắn có kinh nghiệm hơn tôi, hơn nữa ngày mai tôi còn có việc gấp.”
“Em có việc gấp gì? Em không phải đi theo tôi cùng điều tra vụ án sao?” Nghe Văn Mân nói hôm đó sẽ không cùng hắn làm việc, Tiếu Đồng lập tức mất hứng mặt nghệt dài ra.
“Tôi và anh cùng nhau điều tra vụ án a! Tôi chẳng có hiểu biết gì về kiến thức