Tác giả: Hạ Mạt Tang
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/952 lượt.
." Thấy bộ dạng nũng nịu này, trên người Hà Văn Tĩnh không nhịn được nổi da gà, nhất là thấy đôi tay kia của cô ta cố gắng bám lấy cánh tay Sở Dực Nghiêu thì càng hận không thể cầm dao chém đứt cánh tay hai người.
"Đáng tiếc người phụ nữ quan trọng nhất trong lòng không phải cô." Sở Dực Nghiêu một tay ôm lấy Hà Văn Tĩnh vào trong lòng mình, "Bà xã, chúng ta nên trở về phòng." Nói xong, anh ngang ngược ôm bả vai cô xoay người đi tới thang máy, lúc đi ngang qua bên cạnh Trương Tử Duy còn cố ý ngừng một chút, "Nếu còn để cho tao nhìn thấy mày có gan tới quấy rầy người phụ nữ của tao, tao sẽ vui lòng cho mày thể nghiệm một chút, kết quả của việc trêu chọc tao kinh khủng như thế nào."
Hà Văn Tĩnh được anh ôm ở trong ngực cẩn thận từng li từng tí, nhìn nửa mặt bên tuấn mỹ của Sở Dực Nghiêu, lần đầu tiên trong đời, cô thế nhưng sinh ra một loại cảm giác thật an toàn.
Người đàn ông này so với cô còn nhỏ hơn, nhưng hết lần này đến lần khác dùng loại phương thức bá đạo này tới bảo vệ cô, trái tim, không có nguyên tắc đập mạnh , trời ạ! Cô bị làm sao vậy?
Mà Lạc Ny Á bị bỏ rơi tại chỗ căm hận nhìn chằm chằm bóng lưng ôm nhau rời đi của họ, trong mắt tất cả đều là ghen tỵ.
"Ny Ny, cái tên chết tiệt kia rốt cuộc là ai?" Trương Tử Duy bộ mặt tím bầm không nhịn được hỏi thăm.
"Anh ấy là người thừa kế tương lai của tập đoàn Sở thị Sở Dực Nghiêu!"
"Cái gì? Em nói hắn chính là Sở Dực Nghiêu của tập đoàn Sở thị đó?" Trương Tử Duy có chút khó tin há hốc mồm, "Như vậy Hà Văn Tĩnh đó. . . . . ."
"Chính là bà xã trước đây không lâu anh ấy mới cưới vào cửa." Lạc Ny Á phẫn hận trả lời.
"Ông trời! Tại sao có thể như vậy?Người phụ nữ kia vậy mà lại gả vào nhà giàu?"
"Người đàn ông kia rốt cuộc là ai?" Mới vừa bước vào trong \\'phòng cho tổng thống\\', Sở Dực Nghiêu cuối cùng cũng không nhịn được bộc phát ra, khi anh chính tai nghe được người đàn ông khác dùng cái loại giọng điệu quen thuộc đó gọi tên Hà Văn Tĩnh, anh cảm giác mình giống như bị kích thích mãnh liệt.
Đây không phải là ghen tỵ! Anh thề loại tâm tình này tuyệt đối không phải là ghen tỵ! Anh cũng chỉ là không dễ dàng tha thứ cho người phụ nữ này trong lúc đang cùng anh thực hiện hiệp nghị hôn nhân, lại vẫn dính dáng đến người đàn ông khác.
Hà Văn Tĩnh ngơ ngác ngồi ở trên giường lớn từ đầu tới đuôi vẫn cúi đầu, cô vạn lần không ngờ tới cô lại gặp phải Trương Tử Duy, cô và người đàn ông kia đã từng chung sống ròng rã hai năm, nói một chút tình cảm cũng không có là giả.
Nhưng làm cho cô thất vọng là, Trương Tử Duy năm đó chẳng những rời cô đi, sau khi gặp lại còn dùng lời nói ác độc như vậy tới châm chọc cô.
"Hà Văn Tĩnh. . . . . ." Âm thanh Sở Dực Nghiêu truyền tới bên tai, anh không nhịn được hỏi "Cô không có gì muốn giải thích với tôi sao?"
"Thật xin lỗi!" Cô từ đầu tới cuối chỉ cúi đầu, "Mới vừa làm tang thêm phiền toái cho anh rồi." Bên trong phòng không khí chút trầm mặc, Sở Dực Nghiêu nhìn chằm chằm đỉnh đầu cô một lúc lâu, cuối cùng anh tức giận đằng đằng xoay người đi tới một phòng ngủ khác.
"Anh biết rồi đó, ba mẹ tôi mất sớm. . . . . ." Đúng lúc này, Hà Văn Tĩnh đột nhiên lên tiếng, cũng kịp thời lưu lại bước chân của anh, "Mặc dù sau đó bà ngoại nhận nuôi tôi, nhưng lúc tôi mười hai tuổi bà ngoại đã qua đời, cho nên có một thời gian tôi bị đưa vào cô nhi viện. . . . . ."
"Trước khi mười bốn tuổi tôi vẫn luôn ở trong cô nhi viện, nhưng viện trưởng của cô nhi viện chỗ tôi ở kia sau lưng lại buôn bán nội tạng người và buôn bán các cô gái trẻ tuổi, một đêm khi tôi mười bốn tuổi, một cô gái trong cô nhi viện phát hiện âm mưu của viện trưởng nên cho chúng tôi biết, vì vậy chúng tôi thả một cây đuốc, phong hỏa nhà viện trưởng của cô nhi viện và tên kế toán xấu xa đã cấu kết với viện trưởng. . . . . ."
"Cô nói cái gì?" Sở Dực Nghiêu xoay người, không thể tưởng tượng nổi nhìn cô chằm chằm, hoàn toàn bị lời nói của cô làm cho rung động, anh không phải là đại thiếu gia sống an nhàn sung sướng gì, nhưng anh vẫn không ngờ trên thế giới sẽ có địa phương đen tối đến như vậy.
Hà Văn Tĩnh nhìn chằm chằm mũi chân của mình, ánh mắt mờ mịt tiếp tục nói: "Sau trận hoả hoạn kia, trải qua thăm dò cảnh sát nhận định là chúng tôi phóng hỏa, đem tất cả những đứa trẻ tương đối lớn như chúng tôi nhốt vào trại cải tạo. Những người cảnh sát không đi bắt bọn phạm tội buôn bán nội tạng người cùng buôn bán phụ nữ trẻ con phạm tội, lại đến trừng phạt chúng tôi những đứa trẻ mồ côi không chỗ nương tựa chỉ cầu mong sống sót."
" Tôi ở trong trại cải tạo bốn năm, vào một ngày tôi tròn mười tám tuổi kia, tôi rốt cuộc được thả ra, nhưng tôi không có trình độ học vấn, không tìm được công việc tốt, vì sinh tồn, chỉ có thể đi làm trong quán rượu, là ở chỗ đó. . . . . . Tôi biết Trương Tử Duy." Nói tới chỗ này, nét mặt của cô hiện lên tia khổ sở, "Khi đó, tôi nóng lòng tìm được một người có thể để cho tôi dựa vào, tôi cũng cần một bả vai cho tôi dựa vào, mà hắn lại rất biết dỗ người. . . . . ."
Cô nhún vai một cái, "Chúng tôi cứ như vậy yêu