Tác giả: Hạ Mạt Tang
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/946 lượt.
" Sở ác Nghiêu dùng cằm chỉ chỉ tủ kính, thuần thục dùng Anh văn cùng nhân viên nói chuyện.
"Tiên sinh nói là sợi sao chi yêu, ngài thật rất tinh mắt a, sợi sao chi yêu này là chủ tiêm chúng tôi phải dung đến quan hệ mới có được, toàn nước Mỹ chỉ có ba sợi, dây chuyền hoa tai được cắt thành tám trái tim tám mũi tên, thợ làm hết sức tinh xảo." Nữ nhân viên bán hàng vội vàng lấy sợi dây chuyền kim cương đặt ở trong tủ ra đưa cho Sở Dực Nghiêu xem.
"Thật là xinh đẹp!" Hà Văn Tĩnh nhìn dây chuyền kim cương trong tay nữ nhân viên, không nhịn được lấy tay chạm tới viên kim cương chiếu lấp lánh kia , "Thật là nhân gian cực phẩm nha."
"Cô à, sợi dây chuyền này bao nhiêu tiền?"
" Đây là dây chuyền kim cương bản số lượng có hạn có giá là 27 vạn Đô-la!"
"Cái gì? 27 vạn? Còn là Đô-la?" Hà Văn Tĩnh bị mấy cái chữ này dọa sợ đến lập tức rút tay của mình về, "Tiểu thư, cầu xin cô cất đi."
Nhìn động tác quá mức của cô, Sở Dực Nghiêu không khỏi buồn cười lắc đầu một cái, dùng Anh văn đối với nhân viên nói: "Cô này, giúp tôi gói lại sợi dây chuyền này." Nói xong, anh lấy thẻ tín dụng trong ví tiền ra.
"Anh muốn làm gì?" Hà Văn Tĩnh không hiểu hỏi.
"Đương nhiên là cà thẻ."
"Cà thẻ làm gì?"
Sở Dực Nghiêu bất đắc dĩ nhìn cô, "Cà thẻ đương nhiên là trả tiền cho sợi dây chuyền này."
"Anh...anh muốn mua sợi dây chuyền này đưa. . . . . . Đưa cho ai?"
"Ông nội tôi không thể mang loại này, Thụy Khải cũng không quá thích hợp, vòng tay trong hộp của chị gái tôi tất cả đều là anh rể tôi mua, hàng thượng đẳng, như vậy bên cạnh tôi người duy nhất còn có thể đưa đại khái chính là cô rồi !" Người phụ nữ này đúng là không bình thường, khiến cho người ta buồn bực.
"Anh nói là anh muốn đưa sợi dây chuyền trị giá 27 vạn Đô-la gì đó cho tôi?" Hà Văn Tĩnh không dám tin tưởng kêu to ra tiếng.
Cầm thẻ tín dụng lên, Sở Dực Nghiêu không chút để ý gật đầu một cái, "Có cái gì không đúng sao?"
"Dĩ nhiên không có gì không đúng!" Cô lập tức phủ nhận, "Chỉ là. . . . . ." Cô kéo anh sang một bên, "Vật kia hai mươi mấy vạn thật sự là quá đắt giá, người phụ nữ thân phận giống tôi này nếu như đeo cái dây chuyền kia ra ngoài nhất định sẽ bị người ngộ nhận là hàng giả, Sở Dực Nghiêu, nếu như anh thật chịu chi 27 vạn Đô-la mua đồ cho tôi, không bằng. . . . . ." Cô đưa tay nhỏ bé của mình ra đến trước mặt anh, "Anh trực tiếp đưa tiền mặt cho tôi đi, tôi không ngại anh đưa 8 phần."
Nhìn vẻ mặt thành thật của cô, nét mặt Sở Dực Nghiêu đột nhiên trở nên khó coi, "Ý của cô là nói cô không muốn dây chuyền như vậy?"
"Trên thực tế ta cảm thấy anh trực tiếp đưa tiền mặt cho tôi sẽ càng làm tôi vui vẻ hơn một chút!" Không phải cô bản tính con buôn, thật sự là cô căn bản không mang nổi đồ trang sức danh quý như vậy, nếu như người đàn ông này thật sự chịu vì cô mà bỏ ra khoản tiền nhiều như thế này, không bằng trực tiếp tiền mặt cho cô, cô có thể mua chút thực phẩm dinh dưỡng cho bà.
"Xem ra hôm nay là tôi tự mình đa tình, tôi còn chưa bao giờ gặp qua người phụ nữ nào tham lam giống như cô!" Vốn là tâm tình đang tốt bụng bởi vì cô nói ra muốn tiền mặt mà trở nên tức giận tới cực điểm, anh không vui thu hồi thẻ tín dụng, " Nếu đã như vậy, vậy coi như xong!" Nói xong, anh xoay người đi ra khỏi tiệm châu báu.
"Này. . . . . ."
"Tiên sinh, sợi dây chuyền này không mua nữa sao? Tiên sinh. . . . . ."
"Thật xin lỗi, thật xin lỗi. . . . . ." Hà Văn Tĩnh chạy đến trước quầy an ủi nhân viên bán hàng, cũng không quản người ta nghe có hiểu Trung văn hay không, "Cô trước hết cứ đem sợi dây chuyền giữ này lại, một lát nữa chúng tôi sẽ trở lại, thật sự là xin lỗi, xin lỗi. . . . . ." Nói một hơi, cô vội vàng đuổi theo,hả? Sở Dực Nghiêu đâu rồi?
Bên ngoài tiệm châu báu đèn đường sáng rỡ, khắp nơi đều là đám đông, xe cộ qua lại không dứt, nhưng cô dò xét chung quanh nửa ngày, vẫn không có phát hiện bóng dáng của Sở Dực Nghiêu, người đàn ông này chạy đi nơi nào?
"Sở Dực Nghiêu. . . . . . Sở Dực Nghiêu. . . . . . Này, đừng đùa, tôi chưa quen cuộc sống nơi đây, anh mau ra đây đi. . . . . ." Cô chạy về phía trước, một khoảng cách thật dài, nhưng không có, cô lần nữa chạy đến cửa tiệm châu báu,vẫn như cũ không thấy.
Nhìn đám người xa lạ đầy đường, Hà Văn Tĩnh phát hiện mình lạc đường, trên người cô không có đồng nào, hơn nữa còn ở nơi đất khách quê người, đáng sợ nhất là cô ngay cả số điện thoại của Sở Dực Nghiêu cũng quên.
Cô nhếch nhác tìm kiếm khắp nơi, tuy nhiên từ đầu đến cuối cũng không có phát hiện bóng dáng người đàn ông kia, đáng ghét! Đáng ghét! Cô mệt mỏi ngồi ở trên ghế dài ven đường khổ sở muốn khóc, hơn nữa còn rất nhếch nhác, nước mắt cùng nước mũi cùng nhau chảy ra ngoài.
Cái tên xấu xa lại có thể ác tâm như vây, ném cô một mình ở đầu đường, ngộ nhỡ cô lạc đường không tìm được nhà thì phải làm thế nào? Một cảm giác bị ném bỏ, bị quên lãng, cảm giác sợ hãi khiến cho tâm cô khổ sở tới cực điểm, coi như trước kia người khác dùng phương thức ác độc cỡ nào đối đãi với cô, cô đều không sinh ra cảm giác này.