Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.
m, cúi đầu không nói.Ôn Nhiễm chỉ lẳng lặng nhìn cô, thật lâu sau khẽ thở dài:”Đồng Chu, nói cho mình biết đi, có chuyện gì vậy?”
“Không có gì” .Đồng Chu nói nhẹ, miễn cưỡng cười cười rồi xoay người trải giường chiếu.
Ôn Nhiễm đứng yên sửng sốt trong chốc lát:”Này, có chuyện gì nhất định phải nói, đừng quên cậu còn có hai người bạn là mình và Xinh tươi.”
Lời vừa dứt, Đồng Chu đang dọn dẹp chợt dừng lại, quay đầu lại rồi khẽ ừ một tiếng.
“Vậy cậu ngủ đi, mình, mình ngủ trước.”
Đang định quay đi cánh tay liền bị cô ấy nắm lấy, người phía sau giọng khàn khàn nức nở:”Nhiễm Nhiễm…”
Cô thở dài quay đầu lại.
Sự việc thực ra rất đơn giản, chỉ là hơi khó nói mà thôi.Khi Đồng Chu đang đi làm thêm kiếm tiền để nghỉ đông sang Anh thăm bạn trai cũng là lúc nhận được điện thoại chia tay.Chỉ vài câu có thể đem một chuyện tình mấy năm dễ dàng kết thúc.
Đồng Chu yên lặng khóc:”Hắn nói như thế này rất mệt mỏi, hơn nữa hắn không về nước nữa, bảo mình đừng đợi.”
Thì ra là nguyên nhân đó.Cô không nói được gì, mím chặt môi, yên lặng.
“Cậu biết không, nhà hắn không giàu lắm, lúc trước xuất ngoại phải mượn tiền, chúng mình rất ít khi gọi điện thoại, chỉ có liên hệ bằng MSN, chỉ có lúc đó, hắn mới gọi điện thoại cho mình.” Nói xong Đồng Chu cảm thấy càng buồn cười:”Quả nhiên, con trai vì chia tay cái gì cũng bỏ ra…”
Cô lau nước mắt giùm bạn, an ủi:”Đừng khóc, trên đời đàn ông tốt không hiếm, không có hắn, ta tìm người khác.”
ĐồngChu cười phì, giống như đang cười độ ngốc của cô:”Con trai rất nhiều nhưng mà người tốt rất khó tìm.”
Ôn Nhiễm nhìn bạn, bỗng nhiên có cảm giác rất hoang mang.
Hai ngày sau đã là ngày thứ hai, cô cũng không phải thường xuyên đến lớp, chỉ là vì còn chịu trách nhiệm với hai lớp dưới nên đành phải đến văn phòng ngồi.Cô theo bản nang nhìn về phía Đồng Chu, cô bạn nằm trong chăn rất yên ắng.Cô khẽ thở dài, có thể ngủ được cũng tốt rồi.
Hôm nay thời tiết không tồi, cô lại mang một đôi mắt gấu trúc đi qua mấy tầng lầu đến tầng học viện.Đằng xa, một chiếc xe màu đen đỗ trước cửa, cô vô thức đứng lại.Có thể thấy xe để như vậy đúng là hiếm gặp.
Càng khiến cô kinh ngạc hơn đó là người trong xe bước ra, một thân tây trang màu đen chỉnh tề Diệp Dĩ Trinh.Anh cúi đầu kiểm tra lại tay áo, còn chưa kịp đi đã bị người trong xe gọi lại.Người đó đưa ra một tập tài liệu màu trắng, Diệp Dĩ Trinh hơi nhíu mày nhưng vẫn gật đầu nhận lấy.
Xe Bentley màu đen.Anh-đã về?
Bây giờ còn khá sớm, người trong học viện cũng không nhiều, cô chậm rãi đi vào đại sảnh.Đi qua văn phòng Diệp Dĩ Trinh, cửa vẫn còn đóng, cô đang phân vân không biết có nên vào hay không đã bị anh nhìn thấy.
Ôn Nhiễm :”…”
Đúng lúc tiếng chuông di động cứu vớt tâm trạng xấu hổ cửa cô, cuống quýt lấy điện thoại từ trong túi ra.Vừa kết nối được, giọng Lưu Phỉ Phỉ vô cùng lo lắng:” Ôn Nhiễm, Đồng Chu không thấy.”
“Làm sao có thể chứ?” Lúc cô đi đã cố ý dặn dò Lưu Phỉ Phỉ rồi.Biết được tình hình Lưu Phỉ Phỉ cũng phải trợn mắt há mồm, một lúc sau mới khẽ thở dài một hơi.
“Mình cũng không biết, mình đi ra ngoài một lát lúc về đã không thấy cô ấy.Còn hành lý của Đồng Chu nữa, cũng không có.Cậu nói xem bây giờ cô ấy có thể ở chỗ nào?”
Lưu Phỉ Phỉ còn nói thêm gì đó, cô nghe xong có một loại dự cảm không lành.Vừa dập máy ngẩng đầu lên, đập vào mắt ánh mắt thân thiết của Diệp Dĩ Trinh
“Sao vậy?”
“Đồng Chu, không thấy Đồng Chu.” Cô nói rất nhanh rồi cất điện thoại vào túi.Giờ này suy nghĩ của cô rất rõ ràng, chỉ có một ý nghĩ duy nhất- cô phải đi tìm Đồng Chu trước đã.
Diệp Dĩ Trinh cúi mắt nhìn cô, giúp cô chọn buổi khác rồi nói:”Tôi đưa em đi.”
Sân bay thành phố B nằm ở ngoại thành phía đông, cách trung tâm thành phố rất xa.Xe qua cầu vượt cũng là lúc trời tờ mờ, không một gợn mây.Ôn Nhiễm ngồi ở ghế trước cũng không còn tâm trạng mà nhìn cảnh sắc tươi đẹp ngoài cửa kính, tay nắm chặt di động, sợ không kịp nhận điện thoại.
Diệp Dĩ Trinh thấy cô vô cùng lo lắng, thấp giọng trấn an:”Đừng lo quá, Đồng Chu lớn rồi, sẽ không làm chuyện ngốc nghếch”.
Tấm lưng cứng nhắc cũng buông lỏng được vài phần, khóe miệng miễn cưỡng cong lên cười:”Em chỉ, bỗng nhiên nhớ tới mẹ em…”
Anh thoáng nhíu mày, chăm chú nghe cô tâm sự.Mà cô cũng không nói gì thêm, vẻ mặt cũng trở nên hốt hoảng hơn.Anh cứ nghĩ cô sẽ im lặng không ngờ cô cúi đầu nói khẽ:”Thầy à, khoảng cách, có phải thời gian và khoảng cách có thể chia cắt tình yêu không?”
Anh trầm ngâm, vừa định trả lời cô lại thấy phía trước là bãi đỗ xe.Dừng xe lại, anh chậm rãi cười:”Thôi được rồi, chúng ta tìm người trước đã.”
Đại sảnh sân bay người đến người đi.Ôn Nhiễm gấp gáp nhìn quanh vẫn không thấy Đồng Chu đâu cả.
Từ khi Lưu Phỉ Phỉ gọi điện nói không thấy hành lý Đồng Chu đâu, cô đã nghĩ khả năng Đồng Chu về nhà là không lớn, mẹ của cô mất sớm, ba thì tái hôn và cũng đã có một đứa con.Từ sau đó Đồng Chu cũng ít liên lạc với gia đình.Cho nên, bây giờ chỉ có một khả năng, một khả n