Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.
y Lưu Phỉ Phỉ không cho cô nói.Thời điểm khai giảng đó có lẽ là lúc Lâm Sanh đau khổ nhất.
Lâm Sanh cũng không để ý, chớp mắt:”A, thì ra là không phát hiện ra chúng ta Ôn Nhiễm nhỉ.” Nhìn Ôn Nhiễm đỏ mặt xấu hổ, cô cười khanh khách nâng ly rượu lên trước mặt.”Được rồi, bây giờ mình chịu phạt ba ly rượu.Ly thứ nhất là để xin lỗi toàn thể các bạn trong lớp.”
Nói xong ngửa đầu lên uống cạn:”Ly thứ hai là vì ba người các cậu.”
Nói xong lại muốn đổ đầy ly thứ ba, Ôn Nhiễm nhìn mặt cô ấy đã đỏ bừng muốn khuyên can lại bị bạn ngăn lại.Lâm Sanh nhìn cô cười, đôi mắt to màu đen như có một tầng nước.
“Ly rượu này nhất định phải để mình uống.Ly này, là vì tình yêu đã chết của mình, cũng là vì một thời thanh xuân đã theo đó mà qua đi.”
Bốn người đều không nói gì, sau đó lại đồng loạt nâng ly lên, uống cạn.
Lâm Sanh nháy mắt cười nói:”Thực sự đã có lại được cảm giác muốn cười.”
Đến khi từ khách sạn đi ra, Lâm Sanh và Đồng Chu đã hoàn toàn say khướt.Ôn Nhiễm cùng với Lưu Phỉ Phỉ mỗi người vác một con ma men, đứng ở ven đường chờ xe.Lâm Sanh đứng không vững, liền nghiêng người hướng về phía khác bước loạng choạng.Ôn Nhiễm không kịp chạy đến, một cánh tay mạnh mẽ khác đã đỡ được.
Mùi rượu trên người Lâm Sanh nồng quá khiến người đàn ông nhíu nhíu mày.
ÔnNhiễm nhìn người trước mặt, thoáng sửng sốt, một lúc sau mới thu cánh tay đang giang ra về, cúi đầu chào:”Chú út.”
Người đàn ông đó là Ôn Hành Chi, chú nâng mắt nhìn, giao Lâm Sanh cho một người đi bên cạnh, hỏi:”Cháu uống rượu?”
“Vâng.” Cô gật gật đầu, nhìn về phía Lâm Sanh, muốn đỡ lấy bạn.
ÔnNhiễm kéo tầm mắt đang ở cây hoa mai ngoài cửa sổ, nhợt nhạt cười:”Dạ, chỉ là đang chịu trách nhiệm một lớp, cũng là việc bình thường thôi ạ.”
Những thứ trong đại sảnh này cô vẫn chưa quen hết thảy nhưng đáy lòng vẫn khẽ thở dài, rốt cuộc vẫn đến đây.
“Xem trí nhớ của bác này, Nhiễm Nhiễm năm nay bao nhiêu tuổi nhỉ?”Kiều Vũ Phân đột nhiên hỏi.
“Dạ, hai mươi mốt ạ.” Cô thật tình đáp.
“Hai mươi mốt.Hai mươi mốt đã là nghiên cứu sinh, mẹ cháu dạy thật tốt.” Trong lời nói không giấu giếm ý hâm mộ.”Giống như Viễn Viễn, có thể bước vào đại học cũng đã là việc lớn rồi.”
“Viễn Viễn cũng giỏi lắm ạ, chỉ là có chút ham chơi.”
Kiều Vũ Phân cười nhìn cô một cái:”Ừ, bác chỉ mong nó lớn nhanh hơn.Đúng rồi Nhiễm Nhiễm, học mấy năm rồi vẫn chưa tìm được bạn trai sao?”
Ơ, Ôn Nhiễm chớp mắt có chút quẫn bách:”Không, không có ạ.”
Bác gái cười cười:”Nên tìm lấy một người đi thôi.”
Cô hơi gật đầu, chợt thấy bà nội từ trên lầu đi xuống:”Nhiễm Nhiễm, ông nội muốn gặp con.”
Cô mỗi lần tới đây đều không đúng lúc, toàn là khi ông nội đang tiếp khách, lần trước là chú út, lần này là…
Cô ngẩng đầu nhìn góc cầu thang chạm mặt một người đàn ông.Người này còn khá trẻ, mặc quân trang trên vai có quân hàm hai gạch một sao.Người đó nhìn cô, mắt hơi nhíu lại, rồi thoáng qua.
Ôn Nhiễm lấy lại bình tĩnh, bước đến phòng sách.
“Cháu đến rồi sao?”Ông nội đang ngồi trước bàn học, nhấp một ngụm ly trà Long Tĩnh.Tư thái này khiến cô nghĩ đến lối sống an nhàn sung sướng của mấy vị quan lớn thời xưa.Nhịn lắm mới không cười.
“Dạ, con đến thăm ông.”
“Ừ”.Ông nội gật gật đầu, nhìn qua tâm tình có vẻ khá tốt:”Người vừa mới đi ra con có nhớ là ai không?”
ÔnNhiễm suy nghĩ một lát, lắc đầu:”Không nhớ rõ ạ.”
Ông chậm rãi cười:”Ta cũng nghĩ con không nhớ được, đó là con trai bạn của ba con Triệu Vị Xuyên, con trước đây cũng có gặp một lần.”
“Bạn của ba sao?”Nhắc đến ba Ôn Hành Nhuận, Ôn Nhiễm không thể không kích động.
“Ừ. Người đó cũng giống như ba con, trước kia ở thành phố N có tham gia quân ngũ, sau đi học đại học quốc phòng một thời gian.Bây giờ được điều đến thành phố L nhậm chức.Ở đó cách thành phô T cũng gần.Nghe Vị Xuyên nói ba nó và ba con cũng ít liên hệ, ngay cả ba con qua đời cũng không được biết.Đúng rồi, năm đó Nhuận mất nhà con sao không báo tang?”
Ôn Lão thản nhiên hỏi, Ôn Nhiễm cảm giác như lòng bị đánh mạnh một cái, quặn đau.
Cô mạnh mẽ trấn tĩnh:”Đó là yêu cầu của ba.”
Ông nội nghe xong trầm mặc hồi lâu. cuối cùng than thở một câu:”Đúng là tính của ba con, đến cuối cũng không đổi.”
Cổ họng Ôn Nhiễm từng đợt chua xót, cô yên lặng cúi đầu
Ông uống ngụm trà :”Nghe Vũ Phân nói, con đang học nghiên cứu sinh?”Thấy cô gật đầu, ông hỏi tiếp:”Là con gái, không cần học nhiều như vậy, quan trọng là tìm một người chồng tốt.Ông nghĩ đây cũng là nguyện vọng của ba con.”
Ôn Nhiễm mỉm cười, xem ra uy phong của Ôn Lão vẫn đặt lên con của mình, ba cô, ba hy vọng cô có thể hạnh phúc cả đời, lại không hy vọng cô phụ thuộc vào người khác.Cha cô, cả đời bị ông quản chế, còn chưa đủ sao?
Có lẽ vì nói tới ba, Ôn Nhiễm rời khỏi Ôn gia tâm trạng cũng không tốt lên được, cô cũng chẳng thiết đi xe điện ngầm, tản bộ trên một đoạn đường dài ở thành phố B.
Cô còn nhớ rõ, lúc cô còn nhỏ, mỗi lần cùng ba đi xe lửa vào rạng sáng.Đến đây năm lần thì bốn lần có tuyết rơi.