Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341264

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1264 lượt.

thực sự rất khó biểu đạt.Bà vừa nâng mi mắt lên đã thấy một người đàn ông đứng ở cửa, vẻ ngoài rất sắc nét, giờ phút này lại mang một vẻ âm trầm khó tả, đôi mắt nhẹ nhàng lại có chút thâm sâu.Bà vỗ vỗ bả vai đứa con trong lòng:”Nhiễm Nhiễm, vị này là ai?”
Ôn Nhiễm ngẩng đầu, đến lúc đó mới chợt nhớ ra mình vừa quên mất một người.Cô cuốn quýt lau nước mắt, đỏ mặt giới thiệu với mẹ:”Đây là thầy của con, nghe nói mẹ bệnh nên thầy đưa con đến.”
Ôn phu nhân vội nói:”Nhiễm Nhiễm nhà tôi thực phiền thầy quá.”
Diệp Dĩ Trinh cười nhẹ, cho tay vào túi quần:”Không sao đâu ạ.”
Uống thuốc xong bà Ôn dễ dàng nằm ngủ, công việc ở ngân hàng rất áp lực, huống chi bà tuổi đã không còn nhỏ, ăn không tiêu cũng là chuyện thường.Ôn Nhiễm giúp mẹ kéo góc chăn lên, nhìn bà ngủ say rồi mới đưa Diệp Dĩ Trinh xuống lầu.
Đã là mười giờ tối, trong bệnh viện cũng không bao nhiêu người.
“Thầy Diệp.”
“Ừ?”
“Thực sự cám ơn thầy.”
“Ừ.”Anh lên tiếng, khẽ mỉm cười.
Cô nhắm mắt đi sau anh, nhỏ giọng nói:”Thực ra mẹ lúc trẻ thân thể tốt lắm, bởi vì, bởi vì có một việc, mới khiến bệnh kéo dài mãi không dứt.”Dừng lại một chút, cô hạ giọng:”Tóm lại, mẹ đối với em rất quan trọng.”
“Ôn Nhiễm.” Đi đến cho quẹo của hành lang, anh bỗng nhiên dừng lại, xoay người nhìn người con gái phía sau.Không gian khá tối, chỉ có đầu hành lang mới có ánh đèn mờ nhạt.Khóe mắt cô hình như hơi sáng.Anh biết cô lại vừa mới khóc, giống một đứa trẻ phải chịu ủy khuất vậy.
Ôn Nhiễm nheo nheo mắt, khó hiểu nhìn anh.Người đàn ông này lại mỉm cười, bước đến gần nhẹ nhàng ôm lấy cô.Cô cả người nhất thời cứng ngắc, không thể động đậy, chỉ đứng yên lặng nghe anh nói.
“Lần sau chúng ta tìm một cơ hội khác nói chuyện, đêm nay đến đây em cũng mệt lắm rồi.”Anh từ từ buông cô ra, giống như chưa có chuyện gì xảy ra, giúp cô sửa lại chiếc khăn quàng cổ một chút,”Ở phòng bệnh nhớ ngủ một giấc thật sâu, mai dậy mọi chuyện đều sẽ ổn cả.”
Nhìn thấy cô cứ trố mắt nhìn, Diệp Dĩ Trinh cười, xoay người rời đi.Thật lâu sau Ôn Nhiễm mới hoàn hồn, dùng sức che đi hai gò má đỏ ửng.
Anh vừa mới, ôm cô?
………………………..
Bắt đầu mùa đông tới nay thành phố T đều có tuyết rơi.Ôn phu nhân ở bệnh viện tĩnh dưỡng năm ngày cũng đã được bác sĩ cho về nhà.Ôn Nhiễm lo lắng xin phép ở lại chăm mẹ.
Lưu Phỉ Phỉ đầu máy hỏi thăm:”Ai nha, bác không sao chứ?Chuyện xin phép cậu không cần lo lắng, thầy Diệp đã giúp xin phép rồi, cậu cứ yên tâm đi…”
Cô yên lặng nắm điện thoại đến xuất thần.Mãi đến khi mẹ bước vào phòng khách gọi, cô mới cuống quýt ngắt điện thoại, chạy ra.Mẹ cô ngồi đối diện chậu hoa lan héo tàn bên cửa sổ, thấy cô vào mới cười:”Bé con, mẹ bệnh nhanh quá nên quên chuyển nó ra ngoài, bây giờ nó trở thành như vậy đây.”
Đóa hoa bây giờ đã quặt lại, màu sắc xám đi, lá cũng rũ xuống.Lúc ba còn sống yêu nhất là hoa, hằng năm đều chăm một hai bồn.Hàn Lan không tốn công nuôi dưỡng nhiều, nhưng lại cần chăm hoa, nếu tốt sẽ nở rất đẹp.
ÔnNhiễm nhìn mẹ đang chăm chăm chậu hoa:”Mẹ, những cách đó mẹ học từ ba phải không?”
Ôn phu nhân sửng sốt, khẽ cười:”Không phải.Khi đó ba con rất thích hoa, chuyện gì cũng nghĩ đến hoa, mẹ ở với ba con nên dần biết được.”Mẹ buông kéo xuống, vẻ mặt có chút hoang mang,”Đáng tiếc mẹ vốn ngốc, ba con dạy thế nào cũng không học được, cho nên khi ông ấy đi, hai năm sau đó hoa mẹ trồng đều không sống nổi.”
ÔnNhiễm sững sờ:”Mẹ, con nhớ ba có nói qua, lúc trước ba theo đuổi mẹ, mẹ làm sao biết được ba thích mẹ?”
Ôn phu nhân dò xét cô:”Sao con lại hỏi cái này?”
“Con chỉ muốn biết thôi mà.”
Bà nhìn vẻ mặt hơi rung động của con có thể biết ngay được trong lòng nó đang có nhiều biến đổi.Trước kia con bé không bao giờ hỏi những vấn đề như thế, cũng không làm nũng.Bà chậm rãi cười, vuốt vuốt mài tóc con,”Chỉ cần người đó quan tâm con, muốn cùng con ở một chỗ, con sẽ biết thôi.”
Thật giống như một vòng tròn khép kín, người đó dụ cô xâm nhập vào, lại ở đó bất động, chờ cô phản ứng, lại muốn cô bước vào trong, rốt cuộc cũng không thể cự tuyệt.Là cạm bẫy, nhưng cũng thật dịu dàng.
Chỉ đơn giản vậy sao?Ôn Nhiễm nắm chén trà, một lần nữa ngẩn ngơ.






“Cô ơi, xong rồi ạ.”
Một bàn tay nhỏ mập mạp trước mặt Ôn Nhiễm quơ quơ, cô nhanh chóng trấn tĩnh lại, nhìn cậu bé đang mở to cặp mắt, hơi ngượng ngùng , đặt ly trà trên tay xuống rồi cầm lấy tập kiểm tra anh văn mà cậu mang đến.
Ôn Nhiễm ở đại học B cũng tìm một công việc gia sư làm thêm.Thực ra ở trường cũng có rất nhiều học sinh làm việc này, chủ yếu là dạy học sinh nhỏ cho nên cũng nhiều người đồng ý.Vốn rất thích công việc tự do này nên cô cũng nhận phụ đạo thêm một cậu học sinh tiểu học.
Ôn Nhiễm nhìn bài Anh văn của cậu học trò non nớt, cười cười:”Làm không sai.”
Cậu nhóc hét lên vui sướng, vui vẻ bỏ bút ra:” Disney có hy vọng rồi.”
“Cô không biết thôi chứ lúc em nhận được thông báo đậu đại học, ba em rất buồn bực, ban đêm ngồi cùng em uống rượu đến say mèm.”Nói xong cậu lại cười hắc hắc,