Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1265 lượt.
hôi lạnh.
Đứng trước gương, cô trang điểm lại, rửa mặt sạch một lần rồi mới đi ra.Bước chân có phần chao đảo, cô chống tường bước đi, không cẩn thận đụng phải một người.
“Ơ…”Cô ngẩng đầu, cái người kia lại mạnh mẽ kéo cô lại.
Người đó im lặng đứng, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi có thêu ít hoa văn, đôi tay giữ lấy cánh tay cô, anh nhíu mày:”Em uống rượu?”
Ôn Nhiễm chớp mắt, không nói.
Người này nghĩ rằng cô chưa muốn nói rõ mọi chuyện, liền xoay người lại, xoa xoa đầu cô.Loại cảm xúc này làm cả người cô run lên, Ôn Nhiễm phục hồi lại tinh thần, lùi về sau từng bước.
Động tác của Diệp Dĩ Trinh dừng lại, tay thong dong thu về:”Anh đưa em về.”
“Không cần.”Cô cự tuyệt rất nhanh,”Tôi còn có bữa ăn.”
“Thôi đi, anh đưa em về.”Cô hoàn toàn không biết cô bây giờ trong như thế nào sao, đã ra cái dạng này rồi, còn muốn tiếp tục uống rượu?
Ôn Nhiễm chăm chú nhìn anh vài giây, sau đó nhe răng cười:”Diệp tiên sinh, bữa ăn này là công việc của tôi, không thể thôi được, đây là việc thủ trưởng của tôi quyết định.”
Diệp Dĩ Trinh liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó nắm mạnh cánh tay của cô, kéo ra ngoài.
“Làm gì vậy?”Ôn Nhiễm trợn mắt nhìn anh.
Người nào đó mỉm cười,”Em đã cố ý, chúng ta cứ đi xin phép thủ trưởng của em, để cho anh đưa em về…”
Ôn Nhiễm rất muốn trốn thoát, nhưng mà Diệp Dĩ Trinh lại lấp tức túm được cô.Nhớ ra thân phận của anh, Ôn Nhiễm lại càng kích động.Nếu để cho cấp trên của cô biết cô và cố vấn cao cấp GP dây dưa với nhau một chỗ, hậu quả nhất định sẽ không tưởng tượng nổi.
Cả người chấn động mạnh mẽ, Ôn Nhiễm đang muốn ngăn chặn lại, nhưng mà, muộn rồi.
Toàn bộ mọi người trong phòng mở to hai mắt nhìn hai người, người phản ứng trước hết vẫn là Lưu phó tổng.Hắn cười ha ha hai tiếng rồi vội chạy tới bên này.
“Diệp tiên sinh, rất hân hạnh hân hạnh được gặp.”Hắn vươn tay ra,”Anh cũng ăn cơm ở đây sao?”
Phả ra toàn mùi rượu làm cho Diệp Dĩ Trinh hơi nhíu mày, nhưng vẫn vươn tay đáp lễ :”Vâng.”
Lưu đầu hói vội hỏi:”Mời ngài sang bên này uống một chén, xin mời, xin mời.”
Them bản năng anh vốn muốn cự tuyệt, nhưng tầm mắt đảo qua Sở Lận, anh vẫn đồng ý.Bồi bàn lấy một chén rượu sạch ra, rót một ly đầy.
Anh bưng ly lên, khóe môi khẽ nhếch :”Tôi chỉ uống một ly này thôi.Mọi người, xin mời.”Nói xong anh uống một ngụm, rượu chạy thẳng nóng rực cả yết hầu, mặt anh hơi nhăn lại.
Anh đặt chén xuống, nhìn sang phía Sở Lận:”Giám đốc Sở, tôi có việc mang cấp dưới của anh đi trước, không có vấn đề gì chứ?”
Sở Lận hồi phục tinh thần, ngỡ ngàng hỏi:”Hai người biết nhau?”
“Biết.”
“Không biết.”
Sở Lận bị hai người này làm rối rắm.Ôn Nhiễm trừng mắt nhìn Diệp Dĩ Trinh thế mà anh lại chỉ mỉm cười, nhìn Sở Lận:”Quá vài ngày nữa GP sẽ có nhân viên đến đàm phán hợp đồng công việc cụ thể với công ty, hy vọng chúng ta có thể hợp tác thuận lợi.”
Lời vừa nói ra, không chỉ ba người, tất cả mọi người ở đây đều ngây ngẩn cả người.Mà người bỏ bom xong lại oanh liệt dẫn Ôn Nhiễm rời đi,ÔnNhiễm muốn tránh cũng không được, bởi vì, tay anh mạnh quá, thực đáng sợ mà.
“Lên xe.”Diệp Dĩ Trinh mở cửa xe, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Ôn Nhiễm.Nhưng mà Ôn Nhiễm ở cùng anh lâu như thế làm sao mà không nhận ra anh càng tức giận vẻ mặt sẽ càng điềm tĩnh chứ.
“Không cần.”Cô hạ quyết tâm nói, ánh mắt ngấn nước đảo quanh,”Nếu tôi nhớ không nhầm, tối qua tôi đã cự tuyệt rồi.”
Anh nhìn cô chằm chằm, giống như nhìn một đứa bé đang giận dỗi, anh khẽ cười:”Vậy còn hôm nay.”
Ôn Nhiễm bây giờ lại càng ghét cái điệu cười của người đó:”Đêm nay tôi cũng cự tuyệt.”
Diệp Dĩ Trinh không tức giận, nhanh tay sửa lại nếp nhăn trên cổ áo cô, cô mà biết sẽ lại né tránh.Anh giữ chặt cổ tay cô:”Ngày mai anh đành phải nói lời xin lỗi với Sở Lận vậy.”
Ôn Nhiễm trừng mắt:”Nói không giữ lời, tiểu nhân, vô sỉ.”
Diệp Dĩ Trinh khẽ cười, mở cửa xe ra, ý đồ cực kì rõ ràng.
Ôn Nhiễm cắn môi, vẫn phải ngồi vào xe, đem cửa đóng thật mạnh.
Chiếc xe vội vã nhập vào dòng tấp nập.
Ngày hôm qua mưa một này, tuy là đã ngớt nhưng mà buổi tối nhiệt độ cũng không cao, Ôn Nhiễm khẽ hắt xì rất nhỏ.
Diệp Dĩ Trinh thản nhiên nhìn sang, kéo cửa kính xe lên.Ôn Nhiễm cứ quay đầu ra ngoài cửa, nhất quyết không nhìn anh.Từ cửa kính, cô có thể thấy trên môi anh nở một nụ cười rất nhẹ, bộ dạng trầm tĩnh như trước kia, phản ứng kích động của cô cũng không thể làm anh tức giận, anh càng thành thục và trầm ổn.
Xe dừng bánh trước lầu nhà cô, đi hết con đường đó, anh vẫn nhớ rất rõ ràng.Ôn Nhiễm mở cửa xuống xe, bỗng nhiên chợt nhớ ra, cô quay đầu lại mỉm cười:”Cám ơn ngài đã đưa tôi về, Diệp tiên sinh.”
Anh hít một hơi, quay đầu lại :”Ôn Nhiễm?”
Cô nao lòng, nhưng vẻ mặt vẫn trấn định:”Có việc gì sao Diệp tiên sinh?”
Cô càng cố ý xem nhẹ anh, anh khẽ cau mày, nháy mắt lại giãn ra:”Em sắp xếp thời gian, chúng ta nói chuyện.”
Anh định đêm nay nói chuyện với cô, tất cả cho rõ ràng.Nhưng mà đưa cô từ khách sạn đi ra lại thấy đây không phải đúng thời điểm cho lắm.
Cô say rượu, lại còn tức giận, chỉ sợ