Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1270 lượt.

tin tức gì của chú Diệp sao?”Triệu Vị Xuyên hỏi
“Có.”Cô đáp lại rất rõ ràng, cắn cắn thìa vừa nghĩ:”Nhưng mà thà không có còn hơn.”
Triệu Vị Xuyên cười nhẹ, không ngạc nhiên mấy:”Vì sao?”
Vì sao?Ôn Nhiễm cũng tự hỏi chính mình, vì sao cô lại có cảm giác này?Tình cảm với anh một chút cũng chưa từng biến mất, lúc anh mất tích cũng chưa từng thay đổi, nhưng mà giờ anh xuất hiện lại làm giống như không có chuyện gì xảy ra, anh muốn cùng cô nói chuyện gì?
Cô lo lắng cho anh lâu như vậy, giống như là công dã tráng.Lo lắng cũng thành không, trong lòng bỗng trở nên vô cùng hụt hẫng.
Khi phục hồi lại tinh thần cô mời nhìn bộ thường phục của Triệu Vị Xuyên:”Ách, tôi còn chưa kịp hỏi anh, anh bỗng nhiên đến thành phố T làm gì?”
Triệu Vị Xuyên lạnh lùng liếc cô một cái:”Còn không phải vì em.”
Lúc trước anh ở cùng quân đoàn diễn tập nơi thảo nguyên, cuộc diễn tập vất vả vừa kết thúc anh mới xin nghỉ về thành phố B, định cùng ba đi gặp Ôn lão.Ôn lão lại ôn hòa hỏi anh chuyện với Ôn Nhiễm gần đây, lại ôn hòa chỉ thị, Ôn Nhiễm giờ đang làm việc ở thành phố T, không có bận thì đến thăm cô.
Ôn Nhiễm:”Xem ra ông nội tôi vẫn còn quan tâm tới tôi.”
“Sai rồi.”Triệu Vị Xuyên mỉm cười:”Ông chỉ sợ em không gả đi được thôi.”
Ôn Nhiễm giận tới sôi máu.
………………….
Ra khỏi khách sạn Triệu Vị Xuyên đi lấy xe rồi sẽ đưa cô đến công ty, sau đó tự lái xe về thành phố B chở lão tướng quân, nhiệm vụ thăm người thân hoàn thành.
Mấy ngày nay thời tiết thành phố T thật khắc nghiệt, liên tục hạ nhiệt độ,Ôn Nhiễm mặc một chiếc áo khoác dài, đứng trước cửa chờ, cách đó không xa một chiếc xe màu đen mở cửa ra, nhìn có chút quen mắt, nhìn kĩ, cũng giống với xe của Triệu Vị Xuyên.
Cô không khỏi tức cười, làm sao mà một người biến mất lâu như thế lại có thể lập tức xuất hiện trước mặt mình.
Cô nhìn qua bộ tây trang của anh, mỉm cười:”Diệp tiên sinh buổi trưa tốt lành, ngài cũng đến đây ăn cơm.”
Anh nhấc mi, thản nhiên lên tiếng:”Ăn rồi sao?”
“Ăn rồi.”
“Vậy đi giúp anh ăn một lát.”
Thật là dễ nói mà, Ôn Nhiễm cố gắng duy trì vẻ mỉm cười:”Ngại quá Diệp tiên sinh, tôi đã ăn rồi.”Trong giọng nói chất chứa đầy tức giận.
Khóe môi của anh lại cong lên, ý cười rất rõ:”Anh biết, đi đâu vậy, anh đưa em đi?”
“Không cần phiền Diệp tiên…”
Chữ ” sinh” còn chưa kịp nói xong Ôn Nhiễm đã bị người nào đó ôm ngang lấy, cô ngỡ ngàng mở to hai mắt nhìn anh:”Ôn Nhiễm, không được xưng hô với anh như thế.”Biểu tình vẫn rất nhu hòa nhưng ý tứ cảnh cáo lại rõ mười mươi.
Anh không muốn loại cố ý gây chiến này, cô biết.Chỉ là bây giờ cô đang giận lẫy, đang bực mình đương nhiên sẽ không thể hiện ý tứ của mình ra.
Thấy Triệu Vị Xuyên đang dừng xe giữa đường xem kịch vui, cô chớp mắt nói:”Được rồi, Diệp… giáo sư, ngài có thể buông tay ra không, bạn trai tôi đang nhìn.”
Diệp Dĩ Trinh thoáng thất thần, tay hơi buông lỏng theo tầm mắt của cô nhìn qua.Ôn Nhiễm nhân cơ hội này vội giãy ra, chạy đến xe của Triệu Vị Xuyên.Trước xe cô hô to:”Nhanh, chạy xe nhanh lên.”
Triệu Vị Xuyên cũng không dừng xe vội lái đi ngay:”Ôn tiểu thư, anh bây giờ trong đầu chỉ có ba chữ”.
Ôn Nhiễm liếc nhìn anh ta một cái:”Cái gì?”
“Anh xong rồi.”






Triệu Vị Xuyên cười khổ, anh cũng chợt nhớ tới từng có một lần, ngày mừng đại thọ của Diệp lão tướng quân, anh và ba đi tới Kinh Sơn chúc thọ.Lúc đó tự nhiên lại gặp Diệp Dĩ Trinh, trước nay anh cũng chỉ nghe Diệp lão nói qua, chứ cũng chưa gặp mặt nói chuyện như lần đó.
Trong phòng yên tĩnh, hai người ngồi bên cạnh, Diệp Dĩ Trinh nhẹ giọng hỏi:”Cháu biết Ôn Nhiễm?”
Anh kinh ngạc:”Dạ biết.”
“Rất quen thân sao?”
“Không quen thân.”Anh cười,”Nhưng mà trong nhà đều rất hi vọng tụi cháu có thể tiến thêm một bước.”
“Đúng là con bé ngốc mà, có ai lại khen mẹ như thế.”Ôn phu nhân bật cười, nhìn cô con gái có khuôn mặt giống hệt như ba nó.Bà khẽ thở dài:”Nếu ba con còn sống, nhất định ông ấy sẽ là người vui nhất.”
Ôn Nhiễm cảm nhận được sự buồn bã trong lời mẹ, cô hít một hơi, an ủi bà:”Chắc chắn mà, chắc chắn ba sẽ biết.”
Ôn phu nhân cười cười, xoa mặt cô.
Đến Ôn trạch, Ôn Nhiễm vô cùng bất ngờ khi thấy xe của Triệu Vị Xuyên ngoài cửa, mí mắt giật giật, Ôn Nhiễm không tự chủ mà hét lên một tiếng.
Ôn phu nhân dừng bước nhìn cô:”Làm sao vậy?”
Ôn Nhiễm chỉ chỉ chiếc xe màu đen:”Triệu Vị Xuyên sao cũng tới”
Ôn phu nhân nhìn theo, rồi thở dài.Ôn Nhiễm tìm Triệu Vị Xuyên giả vờ đóng kịch bà cũng biết, lúc trước bà nhất quyết không đồng ý.Thứ nhất bà nghe cũng còn thấy buồn cười nữa là, thứ hai, bà biết, người mà con gái bà thực sự thích là ai.Chuyện tình cảm đôi khi không hoàn toàn là thật, nhưng cũng không thể là cho có lệ, nếu thế chuyện hai người cũng không đến được đâu.
“Nhiễm Nhiễm.”
“Dạ?”
“Tiểu Diệp, đã về sao?”
“Vâng.”
Ôn phu nhân chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ Ôn Nhiễm lại cho bà đáp án chắc chắn như thế, bà dừng bước nhìn sang con, xác nhận lại một lần nữa:”Thực sự đã trở lạ