Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1625 lượt.

Hạnh, báo bố mẹ hôm nay tôi ăn cơm với Hạnh, và tự nhủ rút kinh nghiệm sẽ về sớm không như lần trước. Nhà Hạnh hôm nay còn có thêm vài người bạn nên chúng tôi chỉ nấu ăn cho nhau mà thôi, thi thoảng đi qua lại nhấm nháy câu chuyện với nhau chứ không buôn được thoải mái. Tôi có nói ý định sẽ đi xỏ khuyên mũi, Hạnh bảo muốn đi. Tôi nói hôm sau tôi xuống spa ở China Town, gần chỗ xỏ khuyên, bảo chiều Hạnh sang đi cùng tôi nhé bán ấy tít mắt đồng ý.
Tôi về trước 11 giờ, gọi điện cho Ryan và buôn tới 12 giờ, chợt nhớ ra cần phải hoàn thành bức tranh về ngọn hải đăng, vì anh lại nhắc tới ước mơ được đi biển giống bố. "Hy vọng một ngày nào đó anh sẽ căng buồm tới Việt Nam để gặp em".
Tôi nói xong câu đó thì nước mắt ứa ra, vì tôi hiểu rằng, tôi sẽ phải xa anh một ngày không lâu nữa mà thôi. Tôi không muốn làm anh buồn, tôi biết anh có nhiều chuyện phải lo lắng rồi. "Cho dù anh ở nơi đâu thì em cũng sẽ ở đó". Câu nói ấy, đã làm cho tôi có một giấc mơ đêm mộng mị, bắt đầu biết buồn và lo lắng cho tình yêu của mình thật rồi…
Thứ ba…
Tôi vẫn xuống spa. Tôi có cảm giác rằng tôi cũng sắp phải rời khỏi cả chốn này nữa. Chẳng có Mei, chẳng có Sheryl, hôm nay là một người đàn ông người Hoa đứng cửa hàng thay. Ông ta có có ngó qua tôi một chút rồi làm công việc quản lý bình thường, cũng chẳng hỏi han xem tôi thế nào. Tôi cũng thấy thế là may. Cô gái người Việt hôm nay cũng nghỉ làm. Tự nhiên lại thấy nhẹ tênh, nghĩ thấy vui vui vì chiều nay sẽ hẹn Hạnh đi xỏ khuyên mũi. Không hiểu rồi về sẽ ăn nói với bố mẹ thế nào. Thế nào thì thế nào, tính sau.
Chiều, bước chân ra khỏi cửa, Ronie xuất hiện lù lù ở gần đó làm tôi giật bắn cả người. Đích thị anh ta tới đây vì tôi vì Helen nghỉ mà, anh ta biết thừa chứ. Tôi đành đứng tiếp chuyện trong lúc chờ Hạnh tới. Anh ta hỏi hôm nọ là bạn trai tôi sao, sao lại nghe máy của tôi. Tôi bảo thì có làm sao, bạn trai tôi thì phải được quyền nghe máy của tôi. Cũng hơi bực mình nhưng hôm nay tôi gặp Ronie lại thấy anh này đáng thương và cô đơn sao vậy. Tôi không to tiếng nữa.
Hạnh tới, bạn ấy ngạc nhiên khi thấy Ronie:
"Ryan đây à?"À không, đây là Ronie, nhớ không?".
"Ronie, đây là Hạnh, bạn thân của em".
"Hai người đi đâu vậy?".
Hạnh nhanh nhảu: "Đi xỏ khuyên mũi, anh biết chỗ nào không?".
"À ăn chơi dữ ha, biết biết, ngay ở China Town nì, đi cùng anh nhé?".
Tôi thoáng lưỡng lự, nhưng thôi OK, có thể anh ta biết chỗ nào đó đảm bảo. Thế là ba chúng tôi đi xỏ khuyên mũi.
Đó là một chỗ ở chợ Tàu thật nhưng là trụ sở của Mỹ trắng. Chỗ này chuyên dành cho xăm trổ và xỏ các loại khuyên, trông cũng sạch sẽ và vệ sinh, khá chuyên nghiệp là khác. Đủ các hình xăm to nhỏ treo làm mẫu, có hình xăm lớn để xăm trên lưng đáng giá tới vài ngàn đô. Tôi hơi chột, không biết xỏ cái khuyên mũi bao nhiêu tiền nữa.
Chờ một lúc, có một anh chàng với đủ thứ khuyên trên tai trên trán, mũi, lưỡi, người cũng xăm kín ra loe toét chào khiến tôi cứ trợn ngược cả mắt như nhìn thấy hình nhân lạ. Anh ta mặc áo bác sĩ đàng hoàng, dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ sáng choang, bảo tôi ngồi lên ghế và lôi ra một đống dụng cụ loảng xoảng.
Tôi cũng hơi chột nhưng khá thích thú. Lần lượt, sát thương, anh chàng dùng một đôi găng tay tổ bố. Rồi đến công đoạn hai, công đoạn xỏ, anh ta bảo sẽ không dùng thuốc tễ mà cắm trực tiếp vào mũi của tôi, lại một đôi găng tay khác. "OK, bây giờ tôi làm dây, tôi sẽ không làm cho cô bị bất ngờ đâu, OK OK".
Vừa nói anh ta vừa dùng một cái khoan nhỏ cắm thẳng vào mũi tôi không thuốc tê khiến tôi điếng cả người, nhưng rồi diễn ra rất nhanh. Công đoạn sau, sát trùng, lại một đôi găng tay nữa. Quả thật quá vệ sinh và chuyên nghiệp. Tôi hài lòng khi đã nhìn thấy một cái khuyên mũi nhỏ ở trên mũi, không sưng và không chảy máu. Đỉnh thật.
Tôi đeo khuyên mũi từ lúc đó, và cũng là đặc điểm đặc trưng của tôi từ ngày hôm đấy. Cái mặt tôi trông đã lạ nó lại càng lạ. Mọi người ở đó trầm trồ khen tôi có khuyên mũi hợp. Tôi thấy rất vui, và thấy mình dũng cảm nữa. Cắm xuyên qua mũi không thuốc tê, mà mũi thì đâu có giống lỗ tai.
Ronie đòi dẫn chúng tôi đi ăn ở chợ Tàu nhưng tôi từ chối. Tôi cảm ơn vì đã dẫn tôi đi xỏ khuyên mũi nhưng tôi muốn đi riêng với Hạnh "có việc". Ronie thoáng buồn bã rồi tạm biệt chúng tôi.
Ronie đi, thì Ryan gọi điện. Tôi hồi hộp thông báo cho anh biết tôi đã "nose piercing" khiến Ryan ngạc nhiên vô cùng. Tôi chợt nhớ ra hôm qua đã không nói cho anh biết ý định này. Ryan hỏi tới tấp là tôi làm ở đâu, có an toàn không? Tại sao không nói cho anh biết để đi cùng? Tôi nói rằng đã OK rồi, anh nói tối anh sẽ đến gặp tôi ngay xem thế nào.
"Hey…" Rồi anh ngập ngừng. "Anh gặp Billy được không?"
Tôi thở dài, thôi được rồi. Ngày mai, tôi sẽ để cho Billy và Ryan gặp nhau. Ngày mai!
-----
Càng ngày càng khó hiểu những gì Ryan nói. Tôi thấy Billy nhìn sang tôi, đôi mắt ngầu đỏ, một ánh nhìn thật khác. Và Ryan cũng thế.
Tôi và Hạnh đi ăn lung tung một tí rồi còn định đi xem phim. Nhưng vì lo rằng có thể Ryan sẽ tới xem xét "vết thương"