Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.
ân mà".
"Ừ anh thậm chí còn chúng nói lời chào em".
"Tất nhiên rồi, anh ghen mà cưng, em hát hay lắm, anh rất tự hào về em".
Tôi vênh mặt cười, đã thật.
"Thế Josh là người thế nào? Cậu ta là người xấu hay tốt?"
"Cậu ta tuyệt đấy, một người bạn và một người tình luyện vời, thật đáng tiếc khi nghe về chuyện của Lavender".
"Dạo này anh gặp cậu ta không?".
"Không, dạo này anh vừa bận vừa bị dở hơi, ha ha, chả có thời gian cho cậu ta đâu".
"Bọn mình gặp cậu ấy được không? Em muốn gặp"
"Vâng ạ, thưa quý cô!"
Cuối cùng thì bố tôi cũng biết đó là cái khuyên mũi. Thế là than thở trách móc, sao con lại làm việc dại dột thế. Tôi bảo, xỏ khuyên mũi thì có làm sao, xỏ xong thì nhân cách con người biến đổi à, bị coi là đú đởn à. Tối tức vì các cụ cứ coi đó là một việc gì đó xấu xa lắm, sao không coi đó chỉ là một kiểu làm đẹp giống khuyên tai hay nhẫn, hay vòng? Tôi ngồi phân tích hết lời lẽ khiến bố tôi bị đuối lý, thế rồi, bố bảo: "Ờ, bố bảo con là xỏ là hư và đú đởn đâu, bố tức còn vì lý do khác cơ". "Thế bố tức vì cái gì?" "Không nhớ mà, con nói nhiều quá làm bố quên rồi". Tôi bụm miệng cười. Mẹ tôi thì còn ngạc nhiên hơn, nhưng chẳng phản ứng gì cả. Có lẽ ngay từ đầu, ai cũng thấy cái khuyên mũi nó đẹp và hợp với tôi chứ không nhìn thấy nó ở khía cạnh "hư hỏng".
Tôi tới tiệm của Lucy ngày hôm sau, tim đập thình thịch. Tuy nhiên, tôi tự an ủi mình bằng cái câu muôn thuở: "Nó càng làm mình sợ thì mình phải càng ghê gớm, một cách rèn luyện bản lĩnh".
Bước chân vào quán, lại từng đấy khuôn mặt ngẩng lên nhìn tôi như ngày đầu. Không biết họ có đại hội buôn chuyện về tôi không mà tôi cứ cảm thấy ai cũng có con mắt không thiện cảm, ghét cái mặt", tôi lẩm bẩm trong miệng. Lucy bảo tôi đến muộn, lần sau đừng đến muộn như thế. Tôi đã thấy hơn gờn gợn, Ronie đi qua lắc lắc: "Kệ bà ấy". Gần ngay tiệm của Lucy là tiệm của em gái khác của bà ta. Cô em này là em út, mới nhìn mặt đã thấy ghê gớm. Biết tin có người làm do "Ronie giới thiệu" là cô ta sang soi hàng ngay. Vừa bước vào tiệm là đã oang oang: "Bồ mới của Ronie đâu ấy nhỉ" Tôi nghe đã thấy nóng mặt. Họ làm như Ronie của họ báu bở lắm vậy. Đã thế Ronie lại cười bẽn lẽn cứ như đúng rồi. Cô ta sang hất hàm hỏi Ronie: "Này này, đào hoa vừa vừa thôi nhá, mẹ vợ lù lù kia kìa". Quả là kiểu nói chuyện thiếu tôn trọng người khác. Thật đáng ghét, Ronie không nói câu gì thanh minh. Tôi định mở mồm ra nói, nhưng sau đó lặng im, tội gì. Mình đừng làm cho mình tức là được, cứ để cho họ nghĩ thế và họ tức thế. Tôi nghĩ vậy và tôi không thấy tức nữa, coi họ như một lũ ăn dưa bở đến là nực cười.
Tôi được wax cái lông mày đầu tiên, cũng hơi run nhưng mà khá đẹp, lại nhanh nữa vì tôi làm bằng hai tay.
Cô khách đó là mới nên chịu để cho tôi wax, thường khách quen thợ nào thì chỉ tới người đó. Thật thú vị, tôi wax xong cô này, được cô ta trầm trồ, thế là cô khách sau vào cũng đòi tôi wax luôn, mặc dù đến lượt cô Lily wax.
Lily đã thấy khó chịu rồi, nhưng Lucy lại xem chừng hài lòng vì tôi làm việc cũng không đến nỗi nào, tức gì thì tức cứ khách của cô ta hài lòng là được.
Tôi hơi mệt mỏi vì quả thật cái tiệm này đông hơn bình thường. Trừ lúc hơi in ít khách mấy người soi tôi ra, còn lại cũng chẳng có thời gian mà ghen ghét nhau.
Ryan gọi điện mấy lần trong ngày để hỏi xem chỗ mới của tôi thế nào. Tôi cứ nói chuyện tiếng Anh rất to và âu yếm, cố tình show up cho bọn họ thấy tôi là đứa đầu óc không đến nỗi nào và cũng có bồ của tôi. Ai cũng lườm tôi, Ronie còn xấu tính, cứ tìm mọi cách lại gần để nghe lén câu chuyện. Tôi mặc kệ, phớt hết bọn họ.
Gần về, đang dọn cửa hàng, Lily đi qua ghé tôi:
"Này, tiếng Anh khá ghê nhỉ, nghe nói chuyện với khách mà cô ù cả tai, thế là có bồ chưa thế?".
Tôi bảo đúng một câu: "Thường thôi".
Ronie cuống quít đòi về cùng tôi khiến cả mấy bà cô ở tiệm, đặc biệt là Lucy tím hết cả mặt lại. Ronie mặc kệ, cứ lẵng nhẵng theo tôi về. Ra bến, bắt gặp một người đàn ông Việt Nam đang đứng ở đó, ý chừng chờ Ronie.
Thì ra anh ta làm ở tiệm bên kia của cô em Lucy. Vừa thấy tôi và Ronie đã đi ra hất hàm hỏi:
"Con nhỏ bồ mới của Ronie đây à?"
"Ủa, sao biết nhanh vậy?".
Ronie nói nửa đùa nửa thật. Thế là, mặt anh ta nhăn nhó, sôi lên.
"Ấy da… xấu thế này mà là bồ của Ronie à, xách dép cho Helen nha!".
Tôi thấy anh ta có cái giọng kéo dài ẽo ợt, và biểu hiện rất đanh đá, đích thị là một gay man. Anh ta thuộc thể loại đàn ông đồng tính ghê gớm và đanh đá.
"Nè, nói cho biết nha, con rể tương lai của bà Lucy đó, tách nhau sớm ra ha". Ronie tối mặt, nói xua đi: "Áy dà, nói lăng thăng gì đó, hung đùa nhá?".
Chú gay ấy lườm một cái rõ tóe lửa. "Ronie làm tui buồn quá đi". Thế rồi bỏ đi lên tàu của anh ta.
Lúc đó, cũng lại có một người đàn ông khác từ tiệm của Ronie xuống. Người đàn ông tôi có cảm tình nhất lúc ở trong tiệm vì rất hay tỏ vẻ bênh vực tôi. Thế nhưng là một nhân vật có chuyện để mà nói, kẻ làm tôi khốn khổ sau này.
-----
Lúc tôi đi đi lại lại, tôi có để ý Tài có một cuốn sách rất