Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1585 lượt.
cô khác. Bực mình á, còn lâu, tôi tìm niềm vui thú trong những lúc bị o ép như thế.
Ra về, chị Thủy đòi về cùng tôi, hôm nay chồng chị ấy không đến đón. Tôi nhẹ người vì sợ Ronie đi theo ám. Tôi về lúc Ronie còn khách để anh ta không thể đi theo.
"Sao nhỏ lại vào làm ở chỗ này thế? Phức tạp lắm à chị coi nhỏ dại lắm. Thực ra lúc đầu chị cũng hung có quen, nhưng mà rồi sau phải xù lông lên thế này nè, hung thì họ đạp lên đầu lên cổ mình, phải cẩn thận với tất cả mọi người nha".
"Chẳng cần chị dặn em cũng biết họ ghê gớm, mà nói chung xã hội phải thế mới sống được chớ".
Tôi hơi cẩn trọng khi nói chuyện. Tôi vẫn chưa rõ chị này thuộc dạng người thế nào, nói hớ hênh thì thể nào cũng bị vạ. Tôi hỏi về Tài và Ronie:
"Họ là những người như thế nào?".
"Trời, em cẩn thận nha, nhất là Tài, hắn dê lắm, đêm về toàn gọi và nhắn cho chị nè, sợ khiếp lên được, cẩn thận đấy".
Tôi kêu lên "ẹ ẹ", thấy ghê ghê.
"Nhưng mà có vẻ tốt tính nhỉ?".
"Trời, tốt chi đâu em, người ta toàn lừa dối nhau thôi mà".
"Ronie cũng thế nha, nó hung có là người dại đâu, em đừng để nó lừa".
Khiếp quá, tôi nghĩ thầm, xã hội cứ đảo lộn hết cả.
Những ngày cuối tuần bận bịu, tôi thấy thèm nhớ những ngày ở tiệm Billy. Nếu tôi còn ở đó thì bây giờ tôi đã xin nghỉ hẳn một ngày để ngồi vẽ nốt bức tranh và lang thang tìm ông già, hoặc có thể vào Central Park hay ra tượng thần Tự do một mình. Tôi chỉ ước rủ được ông già đi đâu với tôi một lần và nói chuyện, thế là một ý định như thế nảy ra, chỉ là không biết đến bao giờ.
Mấy hôm cuối tuần rất mệt, phải đến gần 9 giờ tôi mới được về, tôi đã quên bớt, dịu bớt việc của Ryan. Hôm nào tôi cũng về với chị Thủy. Chồng chị này nghe nói có tôi về cùng nên không đi ngược lại từ chỗ làm của anh ta tới đón vợ nữa mà chờ ở một bến gần chỗ anh ta làm để hai người cùng về. Có lẽ anh ta cũng lo khi vợ mình bị mấy dê già của tiệm bám đuổi, đặc biệt là lão Tài. Tài có lúc về sau, có lúc về trước, có lúc về cùng, mỗi hôm một bến, lúc nào cũng thế, suốt thời gian tôi làm việc ở đó đều thế. Và ở tiệm thì líu lo, ra khỏi tiệm không bao giờ lại gần nói chuyện với chúng tôi. Tôi hỏi sao lại thế?" Chị Thủy lắc đầu bảo chịu: "Trời, hành tung bí ẩn, biết chi, ghê chít à".
Những ngày đầu tuần là những ngày rảnh rỗi, nhiều thời gian cho họ soi tôi hơn. Lucy gọi tôi tới, bảo lấy cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh để… hỏi chuyện, cô ta nói nhỏ đủ để chỉ hai người nghe thấy "Cháu đang làm gì, ở đâu? Quen Ronie thế nào? Cô nói thế này nhé, cháu cứ làm việc của cháu, cô cũng thấy cháu sáng láng thông minh nên nhận vô đây. Con gái cô nó đang buồn chuyện Ronie, cô không nói là tại cháu, nhưng cháu giúp cô đừng đi lại với Ronie nhiều, cô không muốn con cô… nhìn thấy".
Tôi phì cười trấn an: "Cháu có bạn trai rồi cô à, cô đừng lo, cháu không liên quan đâu. Cháu tới đây làm việc, kiếm tiền, về, sống cuộc đời của cháu, cô đừng lo".
"Được vậy thì tốt quá". Cô Lily cũng ra vẻ thích thủ thỉ với tôi. Hỏi han tôi dạo gần đây có hay thấy Ronie và Helen đi với nhau nhiều ở tiệm spa không? Rằng xong thủ tục nhập cư là cưới xin cả đấy.
Tôi cứ nghĩ rằng mọi người đã dễ chịu với tôi hơn vì nhận ra có ghen ghét tôi cũng bằng thừa, nhưng tôi lại có cảm giác như đang có cái gì đó đang diễn ra sau lưng mình, đến chị Thủy cũng dè chừng với tôi thì phải. Lúc về lại nhìn mông lung ra mấy chữ tiếng Anh quảng cáo, tôi đọc lên. Chị Thủy ngập ngừng rồi nói:
"Nè, thấy bảo tiếng Anh em khá lắm, nhưng có người bảo từ đơn giản nhất em cũng chả biết, mà có phải ba mẹ em là cộng sản không? Mọi người đồn là em đang… nằm vùng đó nhá, chị thương em nên chị hỏi à".
"Hả?" Tôi kêu lên. "Ai đi nói thế?".
Lúc đó, trong đầu tôi nghĩ rằng có ai đó đã phát hiện ra chỗ tôi ở và biết rằng tôi đang nói dối nên họ nghi ngờ. Và cả cái chuyện tôi dốt tiếng Anh nữa.
"Ừa, thì biết thế mà, có phải hung? Không sao, ba chị cũng là cách mạng đó nha".
"Không, cộng sản gì cơ, hãm thế", tôi thốt lên. "Thảo nào".
"Mà nè, có chuyện nè chị muốn hỏi nè".
"Chuyện gì ạ?".
"Tài nói em và Ronie đã hôn nhau rồi nha. Lucy giận lắm đó. Chị bảo rồi mà, đừng dây với nó, em có bạn trai rồi cơ mà".
"Trời đất" tôi cứng hết cả cổ họng.
"Sao mà Tài biết?".
"Thì Ronie kể cho Tài mà".
"Tới spa, tôi thấy Helen mặt buồn lắm, cô nàng mắt đỏ hoe và nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù. "Chắc bỏ nhau thật rồi", tôi nghĩ thầm. Ở tiệm có một cô nhân viên khá thân thiện, với cả tôi và Helen, cô ấy thấy Helen buồn cứ hỏi han và bảo sao tôi không ra nói chuyện cùng. Thế là Helen tự nhiên bật khóc, rất rất to ở ngay giữa tiệm khiến khách ngoái đầu lại nhìn. Cô ấy ngồi phịch xuống nức nở rồi chạy ra ngoài, rồi cô ấy xin phép về sớm. Tôi thở dài, có lẽ đêm nay tôi lại gọi điện cho Ronie thôi. Tôi phải rõ rành với anh ta, chuyện anh ta tỏ ai tôi không quan tâm. Nhưng đừng lôi tôi vào như thế này, xin anh ta buông tha tôi tôi quá mệt mỏi. Có những lúc, quá nhiều chuyện ập tới.
Chiều về, không chờ được, sốt ruột, tôi gọi điện ngay cho Ronie định bụng mắng cho mộ