Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341310
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1310 lượt.
ói yếu ớt pha lẫn hối lỗi của cô vang lên: “Xin lỗi, em say xe…”
Sự thực xảy ra sao quá trớ trêu, chẳng phù hợp với hoàn cảnh và tâm trạng sếp tổng và Đỗ Lôi Ty bây giờ: trên xe thấy ngực tưng tức, nhất định phải chuẩn bị một túi nhựa cho mình, như thế mới không đến nỗi chịu hết nổi phải nhào vào người ngồi kế bên. Lãng phí một bộ âu phục thì thôi, nhưng vì thế mà lãng phí cả tình cảm của sếp tổng thì đúng là chết
Khi tài xế lái xe đón Liêm Tuấn và Đỗ Lôi Ty từ đồn cảnh sát về nhà thì trời đã tối.
Sếp tổng xuống xe trước, vẻ mặt khó chịu không có cách nào tả nổi.
Phía sau, Đỗ Lôi Ty co rúm người bước xuống theo.
Jason đã dứng ở cổng đợi rất lâu rồi, thấy sếp đến thì vội vàng nghênh đón. Đến gần, ông dừng lại, nhìn chằm nhằm vào áo sơ mi của Liêm Tuấn.
“Nhìn gì?” Liêm Tuấn sa sầm nét mặt, bỏ vào trong.
“Không…không có gì?” Jason không ngờ sếp lại giận dữ đến thế, vội vàng đổi sang nụ cười giả lả, nịnh nọt: “Tổng giám đốc, mắt thẩm mỹ chọn áo của sếp đúng là mỗi lúc một cao, sếp xem, họa tiết màu vàng trên sơ mi, nhìn xa giống một con rồng, nhìn gần thì chẳng giống gì cả, với nghiên cứu lâu năm của tôi về nghệ thuật thì người thiết kế sơ mi này chắc chắn thuộc phái trừu tượng chăng!”
Đỗ Lôi Ty đi phía sau nghe thấy , suýt nữa thì ngã lăn. Lớn thế này rồi, lần đầu tiên biết mình hóa ra có thể nôn một cách trừu tượng như thế!
“Thế hả?” Liêm Tuấn nheo mắt, “Nếu anh đã sành sỏi như thế thì sơ mi này tặng anh, dừng quên mai mặc đến công ty.”
Jason: “…”
Mọi dấu hiệu cho thấy, hôm nay tâm trạng sếp tổng rất kém, để tránh gió bão quét đến, Đỗ Lôi Ty vội vàng ăn vội và vài miếng rồi chuồn về phòng từ rất sớm.
Sau khi về phòng rồi, cô mở máy vi tính mà mấy hôm trước đã nhờ tài xế giúp cô mang từ nhà cũ đến.
Chiếc máy tính này đã theo cô từ lâu lắm rồi, tuy đã rất cũ nhưng tính năng cũng khá tốt, thỉnh thoảng có thể chơi những game nhỏ, tóm lại là vẫn ổn. So với mấy hôm nay ở Liêm gia, buồn chán đến độ cứ ngã xuống là ngủ thì thế này là đã tốt rồi!
Đang chuẩn bị chơi game thì con chim cánh cụt bên dưới góc phải màn hình cứ nhấp nháy, Đỗ Lôi Tinh mở ra xem, giật mình bởi dòng chữ nét thô màu đỏ siêu to ở khung lưu tin nhắn.
“Đỗ Lôi Ty cậu chết rồi à? Mau gọi iện thoại lại cho tớ!”
Mắng chửi người khác không kiêng kị gì trên QQ như thế, ngoài cô bạn thân Chu Dao Phi ra thì chẳng còn ai khác .
Durex: Tớ đây.
Heo muốn bay: Đại tiểu thư, cuối cùng cậu cũng chịu hiện hình rồi à.
Durex: …
Heo muốn bay: Nói! Mấy hôm nay cậu làm trò quỷ gì ở đâu thế hả? Tại sao gọi điện thoại cho cậu mãi không được? Có phải cậu muốn đá tớ không? Nói cậu biết, tiền nước ngọt tám xu cậu còn chưa trả tớ, đừng mơ trốn nhé!”
Durex: Phi Phi, cậu hiểu lầm rồi! Điện thoại của tớ bị cướp rồi.
Heo muốn bay: Cậu lừa ai thế? Cái Nokia cũ rích ngừng sản xuất của cậu mà cũng có người cướp á?
Durex: Không lừa cậu đâu! Tên cướp ấy đi xe đạp, đến chiếc túi hàng nhái của tớ cũng bị cướp luôn!
Heo muốn bay: Chẳng có tí kỹ thuật gì cả!
Durex: Phi Phi, tớ nói cậu biết chuyện này, tớ kết hôn rồi.
Heo muốn bay: -_-lll Cậu lại đang mộng du à?
Durex: Tớ đã không mộng du từ lâu rồi…
Heo muốn bay: Cậu lừa người khác ít thôi, lúc ở ký túc xá chỉ có tớ dám ngủ dưới giường cậu.
Durex: Tớ không lừa cậu, tớ kết hôn thật mà!
Heo muốn bay: Cậu kết hôn? Thế thì con tớ còn biết rót xì dầu nữa cơ !
Durex: …
Cứ thế, hai người buôn chuyện đến khuya, cho đến khi Đỗ Lôi Ty nghe thấy bụng cô bắt đầu sôi.
Chỉ tại sếp tổng đại nhân buổi tối nổi cáu lung tung, hại cô đến cơm tối cũng ăn chưa no đã phải chuồn về phòng, giờ thì bụng đói rồi">Khi đã chắc chắn nhiều lần rằng bây giờ đã quá mười hai giờ, sếp tổng chắc chắn đã ngủ rồi, Đỗ Lôi Ty tắt máy, lén lút luồn ra khỏi phòng.
Mục tiêu của cô là nhà bếp lầu dưới, biệt thự to như vậy, muốn tìm chút gì đó ăn trong tủ lạnh chắc không thành vấn đề?
Nhưng do biệt thự quá rộng, Đỗ Lôi Ty mãi không tìm thấy công tắc điện, đành lần mò trong bóng tối. Đến khi tìm đến nhà bếp, ít nhất cô đã đụng vào tường ba lần, đá tung n vật trang trí trong nhà, suýt nữa thì vồ ếch.
Sự thực chứng minh, nhà quá lớn cũng có chỗ bất lợi, nếu là phòng chung cư nhỏ của cô thì đâu cần hành hạ nhau đến thế?
Đỗ Lôi Ty vừa than thở, vừa mở tủ lạnh cao hơn mình gấp nhiều lần.
Vừa mở ra, cô đã choáng váng.
Sao chỉ toàn thức uống thế này? Chai lọ đủ thứ, từ tầng cao nhất đến tầng thấp nhất, không thấy có thứ gì gặm được.Khó khăn lắm mới tìm thấy một thứ khác biệt trong đống chai lọ đó, nhìn kỹ lại, nó là chai tương sốt cà!
Ôi trời ơi, lẽ nào bữa tối nay họ ăn đều biến ra từ không khí hay sao?
Đang nghi ngại thì bỗng có tiếng sếp tổng đại nhân vang lên: “Em đang tìm gì?”
Đèn nhà bếp bỗng bật sáng, sép tổng đại nhân xuất hiện sau lưng, Đỗ Lôi Ty chăm chú tìm thức ăn khuya bỗng giật bắn mình. Mãi một lúc lâu sau cô mới chú ý thấy sếp tổng đang mặc bộ quần áo ngủ, hình như cũng vừa từ phòng ra.
Chẳng lẽ sếp tổng cũng đói bụng?
Thế là Đỗ Lôi Ty vừa lun