Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
vết máu.
Lý Thanh Lưu nhíu mày, cầm lấy những chứng cứ này đi, nhưng đối với phòng kỹ thuật của bọn họ mà nói, còn có nhiều chỗ không rõ ràng lắm. Mấy ngày qua, bọn họ bị vụ án này làm cho ‘sứt đầu mẻ trán’ rồi.
Rốt cuộc Lộ Phi Nhi cũng được tan ca, đi ngang qua chợ ở đầu ngõ thì tiến vào, liên tục mấy ngày đều ăn mì ăn liền, hiện tại thấy mì ăn liền cô lại muốn ói ra, nhưng mà từ khi làm việc tới nay, Lộ Phi Nhi lại thêm một cái quái gở nữa, đó là không ăn bất cứ thứ gì có màu đỏ.
“Tới rồi à? Hôm nay ăn gì?” Là lão Hoàng, ông ấy hơn bốn mươi tuổi, đôi mắt rất to, hơn nữa lại lộ ra, ông ấy lúc nào cũng mang theo nụ cười, Lộ Phi Nhi thỉnh thoảng hay ghé đến đây mua rau.
“Ủa, đội trưởng Lý, anh đến sớm vậy sao? Ngô Nguyệt Nhi không khai báo gì sao?” Hoàng Chiếm Quân nói.
“Ừ, không có, chứng cứ chúng ta đưa ra đều bị cô ta bác bỏ bằng một câu, lúc ấy tinh thần căng thẳng nên không nhớ gì cả. Chỉ nói qua loa thôi, hiện giờ cô ta đã tìm luật sư, xem ra, nếu như muốn buộc tội cô ta thì chúng ta cần phải tìm thêm nhiều chứng cứ hơn nữa mới được.”
Lý Thanh Lưu nói khiến cho mấy người trong phòng kỹ thuật đều im lặng, việc này chắc chắn là một đả kích rất lớn.
“Tôi nghĩ, nếu như thật sự là Ngô Nguyệt Nhi, vậy thì động cơ của cô ta là gì? Đều nói hổ dữ cũng không ăn thịt con, rốt cuộc là nguyên nhân gì mà khiến cô ta phải làm như vậy?” Thôi Phong vô cùng thất vọng, biết rõ rành rành ai là hung thủ, nhưng mà vẫn không có cách nào buộc tội.
“Cái này vẫn còn đang điều tra, chúng tôi đã liên lạc với bạn trai hiện tại của Ngô Nguyệt Nhi, một lát nữa anh ấy sẽ đến lqd đây, hơn nữa, cũng đã phái người đi điều tra chuyện của chồng cô ta rồi.” Nói tới đây, Lý Thanh Lưu nghiêm túc nói: “Phải trở lại hiện trường một lần nữa, nhất định phải nỗ lực tìm thêm nhiều chứng cứ hơn mới được.”
Là người lãnh đạo của phòng kỹ thuật, Hoàng Chiêm Quân phát động mọi người, lần này, ông ta bổ nhiệm cho Phương Mẫn làm người phụ trách vụ án này, triển khai công việc một lần nữa, may ra khía cạnh sẽ khác nhau.
Lúc bọn họ bắt đầu làm việc tại hiện trường vụ án, Vân Tùng cũng đến và mang theo câu trả lời cho mọi người.
“Người phụ nữ chết tiệt này, là vì tiền bạc, cô ta vì tiền bạc mà qua lại rất nhiều người, chồng của cô ta cũng đã nhận ra nên đã lén lút sửa lại di chúc, lấy toàn bộ tài sản của mình để lại cho hai đứa con, cô ta chỉ có thể lấy được một chút tiền sinh hoạt, người bạn trai hiện tại của cô ta cũng đã nói, bởi vì vấn đề con cái nên anh ta muốn chia tay với Ngô Nguyệt Nhi.”
“Thật con mẹ nó.” Thôi Phong nguyền rủa một tiếng, lúc bọn họ đang nói chuyện, ở trong phòng Lộ Phi Nhi kêu một tiếng.
“Mọi người mau đến đây xem này.”
Khi Thôi Phong và Phương Mẫn chạy đến, Lộ Phi Nhi vừa chỉ vừa nói với bọn họ.
“Mọi người nhìn đi, chỗ này giống như đã bị lau chùi qua, mọi người chỗ này nè.” Phía trên và phía dưới bồn rửa tay trong phòng bếp, phát hiện dấu vết bị lau chùi, đây là một phát hiện mới, có thể rất quan trọng, Vân Tùng vội vàng gọi điện thoại cho Lý Thanh Lưu.
Bắt đầu kiểm tra lại dấu vết mới một lần nữa, sau khi căn phòng tối om được phun khí NH3(A-mo-ni-at) tỏa sáng lên, càng có nhiều vết máu được phát hiện ra. Trên sàn nhà ngay bồn rửa tay trong bếp có nhiều lqd vết máu, trên bàn bên cạnh bồn rửa tay cũng có rất nhiều, hơn nữa còn thể nhìn rất rõ dấu chân, nhìn sơ qua thì có thể thấy đây là dấu chân của phụ nữ. Những dấu vết này cho thấy, có một người phụ nữ đã tựa vào bồn rửa tay ở đây, cánh tay bị chảy rất nhiều máu, sau đó những vết máu này rơi xuống chân cô ta.
Lý Thanh Lưu đã đến, nhưng mà cảm thấy bấy nhiêu vẫn không đủ. Trong lúc mọi người đang rơi vào trầm lắng, điện thoại của Lý Thanh Lưu lại vang lên, anh nhận điện thoại, sau đó lại nở nụ cười.
“Có tin tốt lành rồi.”
Tin tức tốt đó chính là trên áo ngủ của Ngô Nguyệt Nhi, Trì Ba phát hiện chứng cứ mới. Bởi vì trên phần lưng và vai phải áo ngủ lqd của cô ta phát hiện vết máu của hai đứa bé, vết máu như vậy nói lên điều gì? Nó đã trực tiếp chứng minh là Ngô Nguyệt Nhi đã dùng tay phải của chính mình giơ lên chém xuống, đâm về phía hai đứa con của mình.
Trước những chứng cứ đầy đủ như vậy, dù cho Luật sư có lợi hại đến đâu cũng không có cách nào có thể phản bác lại. Còn nhớ ngày xét xử đó, đoàn người dự thính (tham gia hội nghị nhưng không được quyền phát biểu và biểu quyết) nhốn nháo, Ngô Nguyệt Nhi cũng biết bản thân mình sẽ gặp kết quả như thế nào, lần này, cô ta nhận tất cả tội trạng của mình, cô ta hy vọng dựa vào thái độ thành khẩn nhận tội của mình để có thể giữ lại một con đường sống, nhưng mà, cô lqd ta phải thất vọng rồi. Tính chất của vụ án này quá ác liệt, nếu không tử hình thì sẽ không thể nào giảm bớt sự căm phẫn của người dân được. Nếu như không phải là người hiểu rõ đích thực tình tiết của vụ án, thì ai sẽ tin một người phụ nữ yếu đuối như vậy mà có thể làm ra chuyện tán tận lương tâm như thế chứ? Cô ta không khóc, chỉ ngất xỉu mấy lần, không biết là cô ta thật tâm sám hối hay là vẫn đang lo lắng cho s