Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341627
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.
i người.
“Vì sao cô vẫn còn làm cái này? Cô kết hôn chưa? Tôi thấy gia cảnh đội trưởng Lý rất tốt, vì sao cô còn phải vất vả kiếm tiền?” Trì Ba nói có chút khó khăn, Lộ Phi Nhi cũng không giấu diếm, ngoại trừ Phương Mẫn biết, cô vẫn chưa kịp nói cho người khác biết đấy!
“Kết hôn, chờ anh ấy về, chúng tôi sẽ mời mọi người dùng cơm. Nhà anh ấy có tốt hay không, không có liên quan gì đến chúng tôi cả. Tôi thích công việc này, vô cùng thích, tìm ra chân tướng sự thật là động lực của tôi, cảm giác như vậy, thật giống như… là được nạp năng lượng vậy.” Lộ Phi Nhi nói có phần không rõ ràng lắm, nhưng Trì Ba có thể hiểu rõ.
“Cô có tinh thần trách nhiệm, cô nhiệt tình bướng bỉnh, nhưng lại phù hợp làm cái này. Tôi vẫn luôn cảm thấy được, cô là kiểu người một khi đã thích cái gì thì sẽ bất chấp tất cả.”
“Ha ha…” Lộ Phi Nhi không biết trả lời Trì Ba như thế nào, cảm thấy tiếp nhận lời nói của anh không được tốt lắm, chỉ có thể cười gượng.
“Thật ra thì cô rất ngốc!” Trì Ba nhìn về phía Lộ Phi Nhi cười nói.
“Tôi ngốc chỗ nào chứ?” Lộ Phi Nhi cũng không mất hứng, cô tự nhận là mình sống rất thông minh.
“Cô vào trong cục này, có rất nhiều người có tình cảm với cô, ha ha, cũng bao gồm cả tôi và Thôi Phong.” Trì Ba cười cười tự giễu, nhìn dáng vẻ Lộ Phi Nhi ngốc ra, lại càng bất đắc dĩ.
“Tôi không biết.” Lộ Phi Nhi thật sự rất kinh ngạc, chỉ có điều hiện tại nghe Trì Ba nhẹ nhàng bâng quơ nói ra như vậy, nên cũng coi như chuyện này không có gì.
“Mọi người đều âm thầm biết hết, cũng chỉ có cô không nhận ra, cả ngày chỉ muốn làm thế nào để giải quyết Ninh Vệ Đông, chúng tôi còn chưa kịp lựa chọn hành động, đã bị đội trưởng Lý ở sau lưng không nói một tiếng ra tay trước rồi.” Trì Ba nói tới đây, giống như rất hối tiếc, lắc lắc đầu. Lộ Phi Nhi cười đẩy anh một cái, chỉ có điều Trì Ba lại nghiêm mặt nói:
“Nhiệm vụ của bọn họ rất nguy hiểm, chịu sự quản lý của Bộ đội, có rất nhiều nhiệm vụ đều không thể nói ra, cũng không thể thường xuyên về nhà, cô phải chuẩn bị sẵn sàng. Nếu cô muốn tạo phản, tôi cũng không ủng hộ.” Trì Ba nói giống như cô muốn tạo phản ngay lập tức vậy, Lộ Phi Nhi nhanh chóng bay qua một cước.
“Xuống địa ngục đi, tôi mới không như thế đâu!”
Có thể nói chuyện phiếm thoải mái như thế này, cảm giác thật sự rất tốt, có lẽ ở một khắc này, Trì Ba mới chính thức buông xuống, một người con gái tốt đẹp như vậy, cũng chỉ có người như Lý Thanh Lưu mới có thể xứng đôi, anh chúc phúc từ tận đáy lòng.
Hai người tiếp tục làm việc, mãi cho đến khuya, Lộ Phi Nhi mới trở về nhà, nhanh chóng đi ngủ, ngày mai còn phải tiếp tục đấy!
Ở một chỗ kín không sáng sủa chưa từng chạm qua trên trần xe taxi và tay lái, Lộ Phi Nhi và Trì Ba đều phát hiện được sợi quần áo trên người Tưởng Hoa. Ở trong xe, vẫn còn phát hiện được sợi vải quần áo dính máu đó của Điền Phóng, ngoại trừ ở tay lái và trần xe ra, cũng ngoài dự đoán của mọi người xuất hiện tại vị trí bình thường hành khách sẽ không ngồi vào. Có được những kết luận này, Chu Kiến, Vân Tùng cùng với mấy người Trì Ba nhanh chóng mô phỏng lại vụ án trên xe.
Vân Tùng có vẻ cao một chút, gần giống với dáng người của Tường Hoa, mà dáng vẻ Thôi Phong có hơi gầy, anh đến phỏng theo động tác của Điền Phóng.
“Nếu như tôi muốn xuống xe, sau đó anh ngăn tôi lại, như thế chúng ta…” Thôi Phóng vừa cầm bút, vừa phát họa động tác với Vân Tùng.
“Không đúng, chỗ này không có sợi vải.” Lộ Phi Nhi lắc đầu, hai người trở lại, vẫn không thể nhận được sợi nào để lại chỗ tay lái và trần xe theo mô phỏng.
“Như vậy anh tới đâm tôi.” Vân Tùng nói với Thôi Phong, sau đó toàn bộ liền hợp tình hợp lý hơn. Vân Tùng và Thôi Phong xuống xe, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, Chu Kiến cũng có thể nhận được kết luận cuối cùng.
“Nói cách khác, hung thủ rút dao găm ra, đâm về phía nạn nhân mới đúng.”
“Đúng vậy, hung thủ nhất định phải ở trong xe di chuyển thân thể mới có thể giết chết lái xe được, khi đó cậu ta nghiêng nghiêng thân thể dựa vào người nạn nhân.” Vân Tùng vừa nói, vừa chứng minh kinh nghiệm phong phú với Thôi Phong, “Thân thể cậu ta hướng về phía bên trái, cũng là như thế này, đúng, cánh tay cậu ta mới thể gặp được tay lái và trần xe.”
Phân tích của Vân Tùng nhận được sự tán thành của mọi người.
Trở về lại trong cục, bọn họ lại ngựa không dừng vó* tìm đến Bạch Mai, ở chỗ cô ấy cũng đang làm việc rất suông sẻ, “Nếu như góc độ của vết dao dốc đứng, điều này đã chứng tỏ khoảng cách giữa kẻ đột kích và nạn nhân rất gần. Hơn nữa, hướng dao đâm vào thân thể là từ trên xuống dưới. Nếu vết dao bằng phẳng, vậy thì chứng tỏ hung thủ đang ở bên cạnh hung thủ, mọi người đến xem đi.” Bạch Mai vén tấm vải trắng lên, chỉ vào miệng vết thương cho mọi người xem.
*Ngựa không dừng vó: nghĩa là không ngừng di chuyển về phía trước, không được lãng phí thời gian.
Quả nhiên giống y như Bạch Mai đã nói, trên ngực Tưởng Hoa có nhiều miệng vết thương, điều này đã chứng tỏ hung thủ đã đối xử với