Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1633 lượt.
ai nạn giao thông ngoài ý muốn, vậy thì càng không cần phải nói, cô nói xem vậy mở nhà xe tư nhân hay là xe nhà nước, cái nào lại không có bản lĩnh so với chúng tôi? Bị bắt nạt đó là chuyện thường xuyên, nếu chúng tôi không đoàn kết, vậy thì càng không dễ chịu.”
Ngược lại người này nói thật, Lộ Phi Nhi cẩn thận suy nghĩ lại một chút, cũng có phần đạo lý, trong bộ đàm truyền đến âm thanh hỏi đường, một người tài xế đang hỏi thăm một nơi có vẻ hẻo lánh, vẫn còn tăng thêm một câu để cho mọi người phối hợp. Lộ Phi Nhi cũng nghe ra ý tứ trong lời nói.
“Các anh cũng mạo hiểm.”
“Đúng vậy! Đôi khi đúng là không an toàn.”
“Nhưng mà không phải các ngừoi có hệ thống báo động hay sao?” Lộ Phi Nhi nghĩ đến một vấn đề, ở phía dưới tay lái có một cái nút, nói như vậy chỉ cần ấn cái nút kia xuống thì công ty sẽ biết ngay lập tức. Hơn nữa còn có thể liên lạc được với công ty.
“Thật sự đã xảy ra chuyện gì, cái đó đôi khi dùng được, có khi lại không. Cô hoàn toàn không có khi đó.”
“Anh nói cũng có phần đạo lý.”
“Cảnh sát các cô hãy nhanh chóng phá án đi! Nếu không thì chúng tôi cũng không an tâm mà làm việc được.”
Người tài xế này nói chuyện cũng rất hoà ái, thật ra Lộ Phi Nhi biết thái độ của bản thân mình không được tốt, trong lòng cũng cảm thấy rất áy náy. Rất nhanh đã tới nhà, Lộ Phi Nhi đang chuẩn bị lấy tiền ra, đột nhiên bộ đàm trên xe truyền đến giọng nói.
“Hoà Nhất, có gần đường Hợp Nhất không? 2588 có biến, xe của anh ta báo động, mau chạy qua nhìn xem, nahnh chóng tìm xe lân cận.” Lộ Phi Nhi dừng lại động tác, cũng ngạc nhiên nhìn anh tài xế.
“Đây là tổng đài, nhất định là xe 2588 báo động, 2588 là xe của Nhị Tử.” Anh tài xế không đợi Lộ Phi Nhi trả tiền, khởi động xe muốn đi.
“Chờ một chút, tôi và anh cùng đi, cách đây có xa lắm không?” Lộ Phi Nhi căng thẳng hỏi, bình thường cô cũng không sốt ruột, nhưng đây chính là liên quan đến mạng người.
“Khoảng mười phút đồng hồ.” Xe chạy đi, đè xi-nhan nhấp nháy xin qua đường, nếu ở trên xe có thể hiểu rất rõ, chủ xe này nhất định có chuyện rất cấp bách, trong bộ đàm liên tục truyền đến tiếng nói của những tài xế khác, có hỏi địa chỉ cụ thể, có bào vị trí của chính mình, cũng có hai chiếc xe nói là đã gần đến chỗ đó nhưng lại không thấy người đâu.
Tốc độ xe rất nhanh, Lộ Phi Nhi cũng có thể nhìn thất rất nhiều xe taxi cũng cùng một phương hướng với bọn họ. Tình hình như vậy thực sự làm cho người ta rất cảm động. Lộ Phi Nhi thừa dịp gọi điện thoại cho Vân Tùng, thì ra anh ấy cũng đã biết tình huống, đang chạy tới đây.
“Ở đó, 2588, đi qua, nó vừa mới chạy qua rồi.” Lộ Phi Nhi thất chiếc xe vừa chạy vụt qua.
“Được.” Anh tài xế vừa nhanh chóng xoay vô lăng, Lộ Phi Nhi vội vàng bá, vào cửa xe, nếu không thì thật sự bị cụng đầu rồi. Trên đường xe càng tụ lại càng nhiều, mãi đến khi xe bị ngăn chặn, có muốn chạy tiếp cũng không được. Phía trước đều là xe taxi, còn có mấy chiếc xe cnahr sát. Lộ Phi Nhi nhanh chóng xuống xe, đi đến chính giữa.
“Mẹ nó, tên nhóc kia còn muốn chạy, xe của tôi tông vào bên trong một cú, hắn liền choáng váng...”
“Tôi vừa mới nghe tin tức, đã bốc người tới rồi, chắc cũng hơn 150 dặm*. Một đường bão táp...”
*1 dặm = 1,6093 km
“Người không sao chứ?” Lộ Phi Nhi đi xuyên qua đám người, chủ yếu là đã thấy được người quen, là Vân Tùng mấy người trong đội bọn họ đều chạy tới đây, còn có mấy người cảnh sát đang làm nhiệm vụ gần đây.
“Tài xế không có việc gì, tên lưu manh cũng bắt được rồi.” Vân Tùng chỉ vào người tên lưu manh phía sau nói, Lộ Phi Nhi nhìn theo hướng tay của anh, hai người cảnh sát đang đè một thanh niên còn trẻ, nhìn tuổi cậu ta không lớn, tạm thời vẫn chưa thấy rõ tướng mạo.
Lộ Phi Phi cũng cùng trở về cục cảnh sát, hiện giờ cô có việc phải làm rồi. Dưới sự khai thông của cảnh sát, cuối cùng mấy chục chiếc xe taxi từng chiếc từng chiếc lái đi, một số xe đang chạy tới cũng được thông báo quay trở lại.
Chạy trốn trên xe taxi không có vân tay, những nơi khác cũng không có. Mấy người Vân Tùng và Chu Kiến mang theo người đến nhà đối tượng tình nghi, mang về một đống quần áo, nhiệm vụ của mấy người Lộ Phi Nhi bây giờ là kiểm tra.
Đối tượng tình nghi này tên là Điền Phóng, hai mươi hai tuổi, không có nghề nghiệp, bố mẹ là công nhân bình thường, đã ra nước ngoài làm thuê được hai năm rồi, không có bạn bè. Lúc Lộ Phi Nhi nhìn thấy cậu ta, thật sự hoảng sợ, bộ dáng cậu ta rất đẹp mắt, thậm chí có hơi giống con gái, làn da rất trắng, cũng rất gầy, người như vậy mà lại là tội phạm giết người sao? Thấy Lộ Phi Nhi bước vào, Chu Kiến mở miệng nói:
“Ở trên xe nạn nhân Tưởng Hoa, chúng tôi tìm thấy sợi quần áo, sau đó tìm được một cái quần áo dính máu đó, có người nhìn thấy cậu ta đã từng mặc qua, cậu giải thích thế nào?”
“Tôi làm sao biết được, tôi không biết, thật sự không biết, đây là lần đầu tiên tôi cướp giật, thật đấy, các người phải tin tôi, quần áo đó nhất định không phải là của tôi, thật đấy...”
Cậu ta khóc hết sức thê thảm, nước mắt giàn giụa, ánh mắt hoảng hốt lo sợ, lại còn