Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.
a qua, Tần Tuyên Tuyên lấy điện thoại đặt báo thức lúc 4: 40, rất nhanh cô liền đi vào giấc ngủ.
Thời khắc nhìn thấy cô bị ngã xuống, Đỗ Mộ Ngôn trợn to hai mắt, mạnh mẽ xông đến, thấy cô được cái cây chặn lại, tới khi cô vịn vào cây chậm rãi ngồi dậy, thân hình hắn đột nhiên dừng lại.
Bởi vì hắn muốn thời khắc nào cũng được nhìn thấy cô, nên mới đi theo cô lên núi, hắn cần phải nhớ rõ vẻ ngụy trang cùng sách lược của mình, phải đối với cô lãnh đạm, phải làm như không hề thích cô, chờ cô bỏ xuống cảnh giác, hắn sẽ lại hành động…..Hắn phải khắc chế, không thể bỏ dở giữa chừng.
Lúc này, Tần Tuyên Tuyên đã dựa vào cây đứng lên, ai ngờ vừa mới đi vài bước, mắt cá chân bị một trận đau đớn đánh đến, cô bỗng nhiên lắc lư, suýt nữa ngã sấp xuống.
Sắc mặt Đổ Mộ Ngôn đại biến, sải bước hướng về phía cô.
Không còn vẻ lãnh đạm cùng dè chừng nữa.
Tần Tuyên Tuyên ngẩng đầu nhìn xung quanh, chỗ cô đứng lúc trước cùng với nơi cô lăn xuống cách nhau tầm mười mét, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng reo hò đã dừng lại, thanh âm mọi người kêu gọi chuẩn bị trở về. Chỗ cô đứng ở giữa sườn núi, may nhờ có thân cây chống đỡ mới không tiếp tục lăn xuống, nếu bọn họ đi trước, cô lại lắc lắc chân, muốn xuống núi nói dễ hơn làm.
Ngay tại lúc Tần Tuyên Tuyên chuẩn bị kêu cứu, khóe mắt liếc thấy một thân ảnh nhanh chóng tới gần,cô nhất thời ngậm mồm, nhìn xem người đến là ai.
Thời điểm thấy rõ đó là ai, Tần Tuyên Tuyên cả người đều ngây dại.
Đỗ Mộ Ngôn? Tại sao anh ta lại ở đây?
Đỗ Mộ Ngôn từ mép sườn bên kia đi xuống, rất nhanh đã tới bên cạnh Tần Tuyên Tuyên, đưa tay nắm lấy cành cây, sốt ruột dừng lại. Tần Tuyên Tuyên chính là nhờ dựa hoàn toàn cái cây này mới có thể đứng vững, giờ phút này Đỗ Mộ Ngôn cũng nắm được cái cây này, làm cho khoảng cách của hai người rất gần nhau.
Lùi xuống có thể bị trượt, cô chỉ có thể ngửa nửa người ra sau, tạo ra một ít khoảng cách cùng Đỗ Mộ Ngôn.
Đồng nghiệp công ty phía trên đang lần lượt đi xuống, không có ai chú ý tới cô bị mất tích, nghe thấy thanh âm những người đó dần dần đi xa, nhìn lại Đỗ Mộ Ngôn, theo bản năng nhỏ giọng hỏi thăm: ‘’ Đỗ tiên sinh, sao ngài…..lại ở đây?’’
Tuy rằng hiện tại cô hẳn là nên gọi nhóm đồng nghiệp quay lại, nhưng cô cũng không muốn bọn họ nhìn thấy bộ dáng cô cùng Đỗ Mộ Ngôn ở cùng một chỗ. Mạc tổng bên kia hiểu lầm vẫn chưa làm sáng tỏ, cô không muốn những lời đồn đại càng ngày càng lớn.
Thử cử động chân, cô chỉ cảm thấy một trận đau đớn, nghĩ đến chuyện phải tự mình xuống núi, gần như là không có khả năng.
Tần Tuyên Tuyên nhìn về phía đỉnh núi mơ hồ chỉ thấy lác đác vài người, suy nghĩ một hồi vẫn là quyết định kêu đồng nghiệp quay lại. So với những lời đồn đãi kia, cùng với Đỗ Mộ Ngôn ở một chỗ càng làm cô không biết phải xoay sở như thế nào.
Tần Tuyên Tuyên vừa mới mở miệng, chỉ thấy Đỗ Mộ Ngôn ở trước mặt cô ngồi xổm xuống, cầm lấy cổ chân cô.
Cô kinh ngạc, không phải là do đau, động tác của hắn rất nhẹ, không có làm đau cô, cô chỉ là bị hắn dọa.
Rốt cuộc thì tại sao hắn lại xuất hiện ở đây? Hắn bây giờ, rốt cuộc có ý gì? Rõ ràng lúc trước hắn tỏ ra vô cùng lạnh nhạt với cô.
Đau đớn từ chân truyền đến làm gián đoạn dòng suy nghĩ của cô, cô thấy Đỗ Mộ Ngôn nhẹ nhàng cởi giầy cùng tất ra, cầm lấy cổ chân cô nhẹ xoay tròn, có chút đau, nhưng vẫn trong phạm vi có thể thừa nhận được.
Sau đó lại nhẹ tay nhẹ chân đem giầy đi vào cho cô, Đỗ Mộ Ngôn đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh nói: ‘’ Không bị thương tổn đến xương cốt.’’
Một loạt các động tác dịu dàng vừa nãy của Đỗ Mộ Ngôn đã dọa tới Tần Tuyên Tuyên, giờ phút này bộ dáng của hắn ta lại vô cùng bình tĩnh, làm cho cô phải suy nghĩ.
Nhận ra cô có chút bối rối, Đỗ Mộ Ngôn liền quay lại bộ dáng ôn hòa như trước, ít nhất cũng cười với cô một cái. Nhưng lý trí lại một lần nữa trở về, hắn mất bò mới lo làm chuồng tựa như giải thích nói: ‘’ Tôi….mời nhóm bạn làm ăn tới nơi này nghỉ phép, mỗi một lần sẽ lại tới nới này, buối sáng chúng tôi đến leo núi, không nghĩ tới Tần tiểu thư cũng đến nơi này ngắm cảnh.’’
Lời nói dối càng nói càng trôi chảy, cuối cùng, Đỗ Mộ Ngôn lại trưng ra bộ mặt nghiêm túc, như là rất không tình nguyện nhìn thấy bộ dạng này của cô.
Tần Tuyên Tuyên thấy thế thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra chỉ là trùng hợp…..Tuy rằng chỉ là trùng hợp, nhưng cô lại cảm thấy có chút khó tin, nhưng nhìn thái độ trước sau như một của Đỗ Mộ Ngôn, hắn cũng không muốn có sự trùng hợp thế này, có lẽ là ngại ba cô cho nên hắn mới xuống dưới nhìn cô một chút.
Hai người cứ như vậy vừa nói vừa kéo dài, mọi người trên đỉnh núi đã đi không thấy bóng dáng, Tần Tuyên Tuyên buồn bực phát hiện, kế tiếp cô chỉ có thể nhờ cậy Đỗ Mộ Ngôn.
‘’Đỗ tiên sinh…..’’ Tần Tuyên Tuyên vừa mới mở miệng, chỉ thấy Đỗ Mộ Ngôn xoay người ngồi xuống trước mặt cô, tựa như ra lệnh nói: ‘’ Đi lên.’’
Tần Tuyên Tuyên nhìn tấm lưng dày rộng của hắn, có chút do dự không nhúc nhích.
Đỗ Mộ Ngôn có chút mất kiên nhẫn, lại một lần nữa nâng cao âm lượng cúng rắn nói: ‘’ Đi lên!’’
Cô đành phải nằm sấ