Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.

p trên lưng hắn, bởi vì bản thân có chút khẩn trương, cô không chú ý tới trong thanh âm của Đỗ Mộ Ngôn còn có chút run rẩy.
So với cô, hắn còn lo lắng hơn.
Hắn khom người, lưng cũng cứng ngắc, đến khi thân thể mềm mại của cô nằm lên, hắn mới nhẹ nhàng thở ra. Hắn sợ cô vẫn còn cảnh giác đối với hắn, ngay cả gặp hắn cũng không muốn gặp. Giờ cô đồng ý chấp nhận sự giúp đỡ của hắn, đã nói lên khoảng cách hắn đạt được mục tiêu càng ngày càng gần…..Thật tốt quá!
Hắn cố gắng làm ra vẻ tự nhiên đưa tay ôm lấy đầu gối cô, khiến cho thân thể hắn càng dính sát vào cô. Đến cả thở dài thỏa mãn cũng bị hắn liều chết nuốt trở lại.
Đi được hai bước, phát hiện không sử dụng cả tay chân thì rất khó để trèo lên, Đỗ Mộ Ngôn liền nhân cơ hội nói: ‘’ Ôm cổ tôi.’’
Tần Tuyên Tuyên thoáng do dự, liền một tay nắm chặt vai Đỗ Mộ Ngôn, tay kia vòng qua cổ hắn. Như vậy, cô có thể ổn định thân mình, cũng không đến nỗi đem Đỗ Mộ Ngôn đè đau.
Buông đầu gối của cô đi được vài bước, phát hiện cô có thể cố định cơ thế, Đỗ Mộ Ngôn thoáng thả lỏng, cõng cô trèo lên trên. Đoạn sườn đồi này không tính là quá dốc, bởi vậy Đỗ Mộ Ngôn cõng cô không quá khó khăn. Năm phút sau, hai người liền lên đến đỉnh núi, nơi này có bậc thang có thể đi xuống, Tần Tuyên Tuyên không cần nhờ Đỗ Mộ Ngôn phải cõng nữa, bởi vậy vừa lên tới đỉnh, cô liền giãy giụa nhảy xuống.
‘’Đỗ tiên sinh, cảm ơn anh, bây giờ tôi tự đi là được rồi.’’ Tần Tuyên Tuyên có chút xấu hổ nói cảm ơn với Đỗ Mộ Ngôn.
Bậc thang cứ cách vài bước bên cạnh lại có một thân cây, Tần Tuyên Tuyên miễn cưỡng có thể dựa vào cái cây này, chậm rãi từng bước xuống bậc thang.
‘’Ừm.’’ Đỗ Mộ Ngôn hai tay đặt sau lưng, nắm chặt tay nhẫn nại chịu đựng mới từ trong mũi phát ra một tiếng.
Tần Tuyên Tuyên cho là hắn không còn kiên nhẫn, cũng không dám nói thêm gì nữa, hai tay vịn vào cây, chân nhảy lò cò xuống. Có đôi khi hai cây khoảng cách khá xa, cô đành phải nhảy nhanh qua, thực không dễ để đứng vững.
Đỗ Mộ Ngôn vẫn đứng phía sau cô, cô không quay lại nhìn hắn, lại có thể cảm giác được áp lực mãnh mẽ của hắn. Cô rất muốn nói với hắn, bảo hắn xuống núi trước là được, cô có thể từ từ di chuyển xuống dưới, nhưng cô cảm thấy tâm trạng của hắn có vẻ không tốt, nên không dám mở mồm nói ra câu này.
Nhìn bộ dáng cô khập khiễng nhảy xuống, tâm hắn cũng nảy lên. Mỗi lần thấy cô lắc lư đứng không vững, hắn chỉ muốn tiến lên ôm lấy cô, nhưng hắn biết hắn không thể.
Bóng dáng của cô nhìn qua thực mỏng manh yếu đuối, như là một bông hoa xinh đẹp cần được yêu thương che chở, hắn rất muốn đem cô để trong lòng bàn tay, không để cho cô phải chịu gió táp mưa sa, nhưng hiện giờ không phải là lúc, hắn không thể làm như vậy lúc này.
Thời điểm lên núi được nửa giờ, chân Tần Tuyên Tuyên cũng đã bắt đầu ê ẩm, đến bây giờ xuống núi với đôi chân thế này, khi xuống được không biết có bị thương tổn nào không nữa.
Đến khi cô nhảy xuống được một bậc thang, Đỗ Mộ Ngôn rốt cuộc không nhịn được, trực tiếp tiến đến ôm lấy cô.
Tần Tuyên Tuyên kinh hô một tiếng, lại nghe được ngữ khí Đỗ Mộ Ngôn không tốt nói một câu: ‘’ Qúa chậm.’’
Qủa nhiên là ghét bỏ cô đi chậm mà…..~ >_<~
Tần Tuyên Tuyên cúi đầu, giờ phút này không dám nhìn sắc mặt Đỗ Mộ Ngôn, cả người căng thẳng, lui ở trong ngực hắn, một cử động nhỏ cũng không dám.
Cũng vì vậy mà cô không nhìn thấy, Đỗ Mộ Ngôn đang ôm cô bước xuống, khóe miệng không nhịn được cong lên. Có đôi khi hắn lòng tham không đáy, nhưng có lúc hắn lại thực dễ dàng thỏa mãn.






Ảo Tưởng
Khi Đỗ Mộ Ngôn còn trẻ đã từng chơi rất nhiều môn thể thao, tập luyện đủ phương thức, dù giai đoạn thành lập Minh Khải có bận rộn hối hả ngược xuôi, nhưng thể lực vẫn còn rất tốt. Đến bây giờ, hắn mỗi ngày chỉ cần ngồi ở văn phòng, những quản lý cấp cao được hắn cất nhắc chỉ cần đưa tới văn kiện quan trọng cần hắn đọc qua kí tên, nên hắn cũng có thời gian thường xuyên đến phòng tập thể hình. Bởi vậy, cho dù bây giờ có ôm Tần Tuyên Tuyên một người lớn như vậy xuống núi, hắn cũng chỉ cảm thấy như là đi trên đường phẳng, tay cũng không run, chẳng mấy chốc sẽ xuống tới nơi.
Nhưng được ôm cô trong lòng thế này đối với Đỗ Mộ Ngôn mà nói giống như là mơ thấy một chuyện vô cùng tốt đẹp, hắn thậm chí hy vọng đoạn đường núi này có thể dài một chút, vĩnh viễn đi không tới điểm cuối là tốt nhất, hắn sao có thể đi nhanh cơ chứ, mỗi bước đi đối với hắn đều là một loại hưởng thụ, hắn muốn khắc sâu trong lòng đoạn kỷ niệm đẹp đẽ này cả đời.
Đỗ Mộ Ngôn bước đi vô cùng cẩn trọng vững vàng, Tần Tuyên Tuyên nằm ở trong ngực hắn, chỉ cảm thấy được hắn ôm ấp lại có cảm giác an toàn. Loại cảm giác này không hề giống với cảm giác Tống Kì từng đem đến cho cô, nếu vòng tay của Tống Kì là một loại thản nhiên ấm áp, khiến cho cô cảm thấy thực thân thiết, thì khi nằm trong ngực của Đỗ Mộ Ngôn, tính cách hắn từ đầu đến cuối đều đối với cô không hề giống nhau, vừa ấm áp lại có chút bá đạo. Cũng không biết có phải là ảo giác hay


XtGem Forum catalog