Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.

hội chạm được đến lòng cô.
Trái tim trong nháy mắt bị nỗi sợ hãi chiếm lấy.






Giải Thích
Tần Tuyên Tuyên cảm giác được trước mặt có một bóng dáng tối đen, vừa vặn mở mắt ra lại bị khuất sáng, cô còn tưởng mình có cảm giác nằm mơ. Ngơ ngác nhìn bóng dáng kia vài giây phục hồi lại tinh thần, mới chú ý tới là Đỗ Mộ Ngôn đang ngồi trước giường của cô, vươn tay dường như muốn chạm vào cô, hai mắt của cô mở to, khẽ nâng nửa người trên dậy hoảng hốt lui về phía sau ngồi dựa vào đầu giường.
Vẻ mặt hoảng sợ trong nháy mắt của cô cũng đủ khiến trong lòng Đỗ Mộ Ngôn run sợ một hồi, mà trong vòng vài giây đồng hồ từ lúc cô ngây ngốc cho đến khi hoàn hồn, hắn liền tỉnh táo lại, thản nhiên như không có việc gì rút tay về, không để ý đến trái tim đang đập liên hồi, nhặt di động rơi từ mặt đất đặt lên đầu giường, vô cùng nghiêm túc nói: ‘’ Điện thoại của cô bị rơi. Còn nữa, lúc ngủ nhớ đắp chăn, nếu không sẽ dễ bị cảm lạnh.’’
Biểu cảm của Đỗ Mộ Ngôn không nhìn ra hắn đang chột dạ, nhưng trên thực tế, toàn bộ cơ thể hắn đều căng thẳng, bất động thanh sắc ( ung dung thản nhiên) quan sát Tần Tuyên Tuyên, đáy lòng tràn đầy khẩn trương. Hắn hôn cô như thế. Cô…có thể hay không sẽ phát hiện ra?
Tần Tuyên Tuyên nhìn điện thoại, phục hồi tinh thần lại, đáy mắt có một tia thẹn thùng. Cô chỉ nghĩ là sẽ nằm một chút thôi, không nghĩ tới mình lại có thể ngủ quên. Ngủ thì cũng thôi đi, thế mà lại bị Đỗ Mộ Ngôn nhìn thấy.
Được Phương Phán Phán dìu, Tần Tuyên Tuyên cũng cùng đi ăn cơm trưa với mọi người. Các đồng nghiệp buổi sáng du ngoạn vô cùng vui vẻ, bữa trưa nhanh chóng trôi qua trong không khí sôi nổi. Sau khi ăn xong, mọi người trở về thu dọn một chút, nghỉ ngơi nửa tiếng, sau đó yên vị ngồi trên xe buýt, chuẩn bị lên đường về nhà. Mà trong khoảng thời gian này, Tần Tuyên Tuyên vẫn không hề gặp lại Đỗ Mộ Ngôn, thẳng đến khi yên ổn ngồi vào ghế cạnh cửa sổ, cô lơ đãng nhìn ra phía ngoài, dường như nhìn thấy thân ảnh cao lớn đứng ở cửa khách sạn. Đến khi cô nhìn kỹ lại, xe đã bắt đầu di chuyển, cô cũng không có biện pháp xác minh đó có phải là Đỗ Mộ Ngôn hay không.
Trờ lại thành phố N, Phương Phán Phán đặc biệt đưa Tần Tuyên Tuyên về tận nhà. Về đến nhà cô tránh không khỏi bị ba mẹ nhắc nhở đôi câu, thấy vết thương của cô quả thực không quá nghiêm trọng,mới để cho cô về phòng.
Cô xin nghỉ ở nhà hai ngày, cho đến ngày thứ ba mới đến công ty làm. Bởi vì không tiện đi xa,điện thoại phỏng vấn cô hai ngày này bị cô trì hoãn lại, có công ty đồng ý để cho cô đến phỏng vấn, có công ty lại trực tiếp quyết định cô không phù hợp.
Trái lại Tần Tuyên Tuyên lại không có vấn đề gì, công ty thiết kế ở thành phố N rất nhiều, không có nơi này thì còn có nơi khác. Ngày đầu tiên đi làm sau khi bị thương, Tần Tuyên Tuyên liền lấy lý do đi ra ngoài làm việc, đến hai công ty khác để phỏng vấn. Kỳ thực nếu cô là Phương Phán Phán, với tính cách của cô ấy, khi Mạc tổng điều cô đến bộ phận tiêu thụ, nói không chừng cô sẽ lập tức từ chức. Nhưng cô không phải là Phương Phán Phán, cô làm việc thích chắc chắn, nếu trước đó không tìm được công ty nào, cô không nghĩ sẽ từ bỏ công việc này. Tuy cô chẳng cần dựa vào tiền lương để kiếm sống, nhưng sau khi tốt nghiệp cô đã bắt đầu đi làm, nếu bây giờ từ bỏ công việc mới bắt đầu đi tìm việc khác thì rất tốn thời gian. Vì vậy trước khi tìm được công việc tiếp theo, cô sẽ không từ bỏ công việc hiện tại.
Đi phỏng vấn ở hai công ty cô có cảm giác không tồi, thái độ của phần phỏng vấn cuối khiến Tần Tuyên Tuyên đối với công việc này rất có lòng tin, trong lòng bắt đầu có sự so sánh giữa hai công ty.
Quay trở về Tụ Mĩ, Tần Tuyên Tuyên bỗng phát hiện bầu không khí trong công ty có gì đó không bình thường, thời điểm cô bước vào phòng tiêu thụ, ánh mắt mỗi người nhìn cô đều có chút kì lạ.
Tần Tuyên Tuyên thấp thỏm không yên, Tả An Lôi liền đi đến chỗ cô, trên mặt mang theo ý cười, ngược lại có một loại thích thú khi người khác gặp họa, ‘’ Tần Tuyên Tuyên, Mạc tổng tìm cô.’’
Tần Tuyên Tuyên nghi hoặc: ‘’Có chuyện gì sao?’’
Tầm mắt Tả An Lôi chuyển động trên khuôn mặt Tần Tuyên Tuyên, cười nói: ‘’ Chuyện gì, chẳng lẽ chính cô cũng không biết sao?’’ Cô ta cúi đầu xuống, ở bên tai Tần Tuyên Tuyên thấp giọng nói: ‘’ Như thế nào, trèo cao được rồi liền muốn quên sạch người tình cũ? Tôi nói cho cô biết, cậu của tôi cũng không phải đơn giản như vậy đâu.’’
Nói xong, Tả An Lôi không để cho cô có cơ hội nói thêm gì, cứ thế xoay người rời đi.
Tần Tuyên Tuyên cau mày liếc Tả An Lôi một cái, thở dài, có chút không yên đi vào văn phòng của Mạc tổng.
Nhìn thấy Tần Tuyên Tuyên tiến vào, khuôn mặt Mạc Tùng trong nháy mắt liền tươi cười sáng lạn, vội tiếp đón Tần Tuyên Tuyên ngồi xuống. Đối lập với bộ dạng ‘’ cô xong đời rồi ’’ của Tả An Lôi thì biểu tình Mạc tổng quá mức vui vẻ, Tần Tuyên Tuyên cảm thấy có chút hồ đồ.
Đợi Tần Tuyên Tuyên ngồi xuống, Mạc tổng liền cười nói: ‘’ Tuyên Tuyên, đã quen với công việc ở phòng