Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.

ởng, rất nhanh cô sẽ bị hắn làm cho cảm động, quên đi người đàn ông đó, chấp nhận sự theo đuổi của hắn, cùng hắn ở một chỗ, hắn sẽ làm cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới. Hắn sẽ đem đến cho cô tất cả, chỉ cần cô không rời xa hắn, hắn có thể thỏa mãn mọi mong muốn của cô, hắn sẽ không để cô phải thương tâm, lại không để cô phải khóc, trên mặt cô sẽ luôn là nụ cười hạnh phúc.
Thời điểm Tần Tuyên Tuyên xoay người lại, trên mặt Đỗ Mộ Ngôn đã là nụ cười ôn hòa.
\'\' Cám ơn em đã ở bên cạnh anh.\'\' Hắn nói: \'\' Tuyên Tuyên, tôi thực sự rất vui.\'\'
\'\' Đó là chuyện tôi nên làm.....\'\' Đối mặt với lời cảm ơn nghiêm túc của hắn, Tần Tuyên Tuyên có chút mất tự nhiên, đối với lời cảm ơn chân thành như vậy, cô cảm thấy so sánh với tâm tư của mình thì thật có chút hẹp hòi.
Đỗ Mộ Ngôn cười một chút, mệt mỏi bỗng dưng ập đến. Dù sao cũng mới phẫu thuật xong, thân thể hắn vẫn vô cùng yếu.
\'\' Tuyên Tuyên, anh ngủ một lát......Khi nào anh tỉnh lại, có thể được nhìn thấy em không? \'\' Hắn hỏi.
\'\' Tôi sẽ ở đây đến gần tối mới rời đi.\'\' Tần Tuyên Tuyên cam đoan nói.
Lúc này Đỗ Mộ Ngôn mới yên tâm ngủ.
Tần Tuyên Tuyên ngẩn người nhìn vẻ mặt ngủ say của hắn, ngay cả hô hấp cũng không tự chủ được nhẹ đi, chỉ sợ làm ảnh hưởng đến hắn.
Có lẽ thời điểm đời người ốm đau bệnh tật, tinh thần sẽ giống như thân thể suy yếu trở nên mỏng manh dễ vỡ. Cô cảm thấy dường như Đỗ Mộ Ngôn có chút không giống so với hình ảnh của hắn trước kia trong nhận thức của cô, hắn hiện giời trông thực yếu ớt, lúc nào cũng sợ cô bỏ đi, hắn đối với cô ỷ lại, giống như đứa bé bám mẹ vậy thực làm cô dở khóc dở cười.
Cô cảm thấy có lẽ là cô suy nghĩ nhiều rồi, đây chính là Đỗ Mộ Ngôn, cho dù có thời điểm hắn trở nên ôn nhu, nhưng tận sâu bên trong hắn vẫn luôn là Đỗ tổng mạnh mẽ vang dội. Cảm giác mới vừa rồi, nhất định là do thân thể yếu ớt hiện giờ khiến hắn thay đổi trong giây lát mà thôi......
Đến giữa trưa, Lý Thi đưa cơm tới, mà Tần Tuyên Tuyên vẫn như cũ đút Đỗ Mộ Ngôn ăn. Còn cơm trưa của cô, Lý Tái cũng thực am hiểu mà chuẩn bị, hương vị vô cùng ngon, làm cô ngay cả đầu lưỡi đều nuốt cả vào.
Ăn xong, Đỗ Mộ Ngôn lại ngủ, chờ đến khi hắn tỉnh lại, còn chưa kịp nói câu nào với Tần Tuyên Tuyên, người đến thăm bệnh liên tục kéo đến. Có nhân viên trong đoàn làm phim, đạo diễn Vệ, giám đốc Minh Khải cùng một vài vị quản lý, tất cả đều đến tỏ ý quan tâm tới Đỗ Mộ Ngôn.
Nhân viên đoàn làm phim Tần Tuyên Tuyên còn biết một vài người, nhưng người của Minh Khải một người cô cũng không biết, thời điểm những người đó tới, cô liền lén lút đi ra ngoài, hơn nữa cô cũng không muốn ở lại trong phòng bệnh đối mặt với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của bọn họ.
Lý Tái làm trợ lý, chỉ có thể ở trong phòng bệnh Đỗ Mộ Ngôn cùng hắn tiếp đón mọi người. Tuy nhiên, hắn có thể rõ ràng cảm giác được tâm tình Đỗ tổng thực không tốt, hắn đành phải tận lực hết sức biểu đạt tiếp đón ân cần niềm nở, trong lòng thầm mặc niệm cho đoàn người sớm rời đi. Hắn vô cùng rõ ràng Đỗ tổng khó khăn lắm mới được cùng Tần tiểu thư có cơ hội ở chung một chỗ, đang vô cùng vui vẻ thì những người này tới, khiến Tần tiểu thư phải tránh mặt, thử hỏi Đỗ tổng có thể cao hứng được hay không?
Đám người thân là quản lý cấp cao ai không là tinh anh? Tuy rằng nhìn ra sắc mặt Đỗ Mộ Ngôn không tốt, chỉ đơn giản nghĩ là hắn bị tai nạn bất ngờ nên không vui, không hề nghĩ đến phương diện khác, thẳng đến khi bị Lý Tái nháy mắt đến mức rút gân, họ mới biết là mình đoán sai rồi. Tuy rằng vẫn như cũ không hiểu rõ nguyên nhân Đỗ Mộ Ngôn không vui, nhưng nếu đã bắt được tín hiệu ám chỉ của trợ lý Lý, bọn họ đương nhiên không tái phạm thêm lần nữa, đều tạm biệt rời đi.
Thấy sắc mặt Đỗ Mộ Ngôn rốt cuộc cũng tốt lên được một chút, Lý Tái nhẹ nhàng thở ra, đang định ra ngoài tìm Tần Tuyên Tuyên, chợt nghe thấy Đỗ Mộ Ngôn nói: \'\' Trong thời gian tôi nằm viện, đừng để bất kỳ ai đến đây nữa!\'\'
Lý Tái vội vàng gật đầu, \'\' Rõ Đỗ tổng, tôi sẽ thông báo xuống dưới.\'\'
Nói xong, hắn nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, khách khí mời Tần Tuyên Tuyên quay lại. Thấy Tần Tuyên Tuyên đi vào phòng bệnh, hắn lập tức lui ra ngoài, đóng cửa phòng, nhìn thấy Đỗ tổng lộ ra nụ cười ấm áp với Tần Tuyên Tuyên, hắn không nhin được thở dài một tiếng.
Lần sau thời điểm Đỗ tổng tức giận không hài lòng, hắn nhất định phải nghĩ biện pháp đem Tần Tuyên Tuyên tới trước mặt Đỗ tổng!






Có Khả Năng Không?
Trong lúc Đỗ Mộ Ngôn bận tiếp khách, Tần Tuyên Tuyên tranh thủ thời gian đi thay băng, vết thương trên đùi cô đang dần khép lại, miệng vết thương bây giờ trông cũng không đáng sợ giống như lúc ban đầu nữa. Thời gian còn lại của buổi chiều, cô cùng Đỗ Mộ Ngôn, hai người xem TV một lát, rồi cùng nhau nói chuyện phiếm. Tần Tuyên Tuyên không biết nên cùng Đỗ Mộ Ngôn nói cái gì, cô biết rất nhiều chủ đề, lại sợ hắn không cảm thấy hứng thú, nhưng thật ra Đỗ Mộ Ngôn lại là người hiểu ý gợi đề tài trước, h