Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.
ể ý, hắn thở sâu một hơi, tiếp tục nói: \'\' Tuyên Tuyên. tôi chỉ khẩn cầu sự tha thứ của em.\'\'
Lời mở đầu ngoài ý muốn này làm cô có chút kinh ngạc, hắn có ý gì đây?
Không đợi cô hỏi, Đỗ Mộ Ngôn lại nói: \'\' Tuyên Tuyên, tôi vẫn luôn gạt em. Tất cả biểu hiện lạnh nhạt trước đó của tôi, đều là giả.\'\'
Thân thể cô cứng đờ, ánh mắt không tự chủ dừng trên người Đỗ Mộ Ngôn. Trong mắt hắn như có hai đám lửa, thiêu đốt lòng cô. Tuy sớm có dự cảm, nhưng nghe chính hắn thừa nhận, lại là một chuyện khác.
\'\' Tuyên Tuyên, em có thể tha thứ cho anh không?\'\' Đỗ Mộ Ngôn hỏi.
Cô không biết nên trả lời hắn như thế nào, hắn đối với cô lạnh nhạt, vẫn chưa tạo thành thương tổn gì cho cô, căn bản không nói tới cài gì tha thứ với không tha thứ. Ngược lại bời vì hắn đối với cô lạnh nhạt, khiến cô mỗi khi ở cùng hắn thả lỏng không ít.
\'\' Tuyên Tuyên, em có thể tha thứ cho anh sao?\'\' Đỗ Mộ Ngôn kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa.
Tần Tuyên Tuyên có chút không biết làm sao: \'\' Anh.....vốn không cần sự tha thứ của tôi.\'\'
\'\' Không, anh cần.\'\' Đỗ Mộ Ngôn kiên trì nói.
Tần Tuyên Tuyên mím môi, mấy giây sau mới trả lời: \'\' Tôi tha thứ cho anh.\'\'
Đỗ Mộ Ngôn nhẹ nhàng thở ra nở nụ cười: \'\' Thật tốt quá.\'\'
\'\' Đỗ tiên.....Đỗ Mộ Ngôn, anh vừa mới làm phẫu thuật xong, nghỉ ngơi cho tốt, đừng nói nhiều, tôi không làm phiền anh nữa, anh nghỉ ngơi trước đi.\'\' Tần Tuyên Tuyên mơ hồ cảm thấy dự cảm không tốt, nhân cơ hội đứng dậy rời đi, nhưng Đỗ Mộ Ngôn nhanh chóng bắt được tay của cô, khiến cô không có cách nào bỏ đi được.
\'\' Tuyên Tuyên, tôi còn chưa nói xong.\'\' Hắn nhẹ giọng nói.
Tần Tuyên Tuyên không có biện pháp, chỉ có thể an ổn ngồi trở lại.
Đỗ Mộ Ngôn nói: \'\' Tuyên Tuyên, tôi thực sự…thực sự thích em.\'\' Hắn dừng một chút, cuối cùng vẫn không dám nói ra chữ yêu tình cảm mãnh liệt này, chỉ sợ dọa đến cô: \'\' Tuy em đã từ chối tôi vài lần, nhưng tôi vẫn không thể bỏ được tình cảm này. Là tôi sợ em khó xử, sợ em trốn tránh tôi, nên mới cố ý đối với em lạnh nhạt, khiến em nghĩ rằng tôi đã từ bỏ. Chính là ngày hôm qua, tôi biết, tình cảm của tôi không thể che giấu được nữa rồi.\'\'
Hắn cầm tay cô, chờ cô nhìn hắn, mới tiếp tục nói: \'\' Tuyên Tuyên, anh không muốn dùng thân phận ân nhân cứu mạng này để ép em, anh chỉ hy vọng em đừng từ chối anh nhanh như vậy. Tuyên Tuyên, em có thể cho anh cơ hội theo đuổi em không?\'\'
Chăm Sóc
\'\' Tôi...\'\'
Tần Tuyên Tuyên không biết chính mình nên trả lời như thế nào, tuy rằng Đỗ Mộ Ngôn nói hắn không muốn dùng thân phận ân nhân cứu mạng bức bách cô, nhưng hắn cũng không yêu cầu cô trực tiếp chấp nhận hắn, chỉ là nói cho hắn một cơ hội mà thôi, hắn cứu cô, nếu ngay cả yêu cầu nho nhỏ này cô cũng không đồng ý, có vẻ như quá mức vong ân phụ nghĩa rồi. Cô có thể gật đầu đồng ý, nhưng lại do dự.
\'\' Anh chỉ cần em cho anh một cơ hội mà thôi.\'\' Đỗ Mộ Ngôn nói: \'\' Nếu đến cuối cùng em vẫn không đồng ý, anh tuyệt đối sẽ không ép buộc em.\'\'
Hắn đã nói đến mức này rồi, cô còn có thể nói không sao.
Tần Tuyên Tuyên hoàn hồn, nhìn về phía Đường Vy cười : \'\' Mẹ, anh ta đang ngủ, con đứng ở đây chờ hai người.\'\'
\'\' Đứa bé này, nói chuyện xong nên đi tìm me. Con đang bị thương, tốt nhất đừng đứng lâu.\'\' Đường Vy trách móc nói.
Tần Tuyên Tuyên cười: \'\' Mẹ, con biết con sai rồi. \'\' Cô nhìn Lý Tái, thu lại nụ cười, nói: \'\' Trợ lí Lý, Đỗ tổng đã ngủ, có gì anh vào xem anh ta thế nào. Ngày mai tôi lại đến.\'\'
Lý Tái khách sáo cười: \'\' Được, Tần tiểu thư. Để tôi tiễn hai người.\'\'
\'\' Không cần, chúng tôi gọi xe về là được.\'\' Đường Vy vội nói.
Lý Tái kiên trì, \'\' Sao có thể như vậy được? Tần phu nhân, nếu Đỗ tổng tỉnh lại biết tôi tiếp đón hai vị không được chu đáo, nhất định sẽ khấu trừ tiền thưởng của tôi.\'\'
Lời nói nửa đùa nửa thật làm cho Tần Tuyên Tuyên cùng Đường Vy nở nụ cười, Đường Vy cũng không từ chối nữa: \'\' Vậy làm phiền anh rồi.\'\'
\'\' Không phiền toái, đó là chuyện tôi nên làm. Xin mời đi bên này.\'\' Lý Tái nói, hắn có thể nhìn ra được, vị Tần tiểu thư này sớm hay muộn cũng sẽ trở thành bạn gái Đỗ tổng, thậm chí còn có thể trở thành Đỗ phu nhân, đối với mẹ con bọn họ, hắn cần phải chu đáo ân cần.
Dọc theo đường đi, bởi vì Lý Tái cùng lái xe đều là người của Đỗ Mộ Ngôn, Đường Vy vẫn nhịn không hỏi Tần Tuyên Tuyên cùng Đỗ Mộ Ngôn nói chuyện gì, mãi cho đến lúc về đến nhà, bà rốt cuộc cũng không nhịn được hỏi cô. Những lần trước Đỗ Mộ Ngôn đến nhà, vẫn là cùng Tần Quốc Đống trò chuyện, dường như cũng không có chú ý tới Tần Tuyên Tuyên, lần này thế nào mà lại đặc biệt tìm cô một mình nói chuyện?
Tần Tuyên Tuyên biết Đường Vy là xuất phát từ sự quan tâm đối với con gái, hơn nữa nếu tương lai Đỗ Mộ Ngôn có thật sự theo đuổi cô, Đường Vy sớm hay muộn cũng sẽ biết, không bằng hiện tại nói ra.
\'\' Mẹ, hắn nói.....hắn muốn theo đuổi con, để con đừng từ chối hắn ngay từ đầu.\'\' Tần Tuyê