Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.

hù không phải là phong cách của tôi. Mấy thứ trong này, tôi hy vọng tần tiểu thư có thể xem kỹ.”
“Cuối cùng thì trong này có cái gì?” Tần Tuyên Tuyên cầm lấy túi giấy muốn lấy lại nhưng Lại Hưng lại không buông tay.
Hắn cười lạnh một tiếng, “Tần tiểu thư, vận khí của tôi cũng có vẻ tốt. Bởi vì Đỗ Mộ Ngôn không chịu nhận phỏng vấn của tòa soạn chúng tôi, nên từ một tháng trước tôi đã bắt đầu theo dõi hắn muốn mò ra chút tin tức độc đáo gì đó, không ngờ lại chụp được không ít cảnh thú vị. Cô nhìn ảnh này thì sẽ hiểu tất cả. Tần tiểu thư, tôi không phải người tốt nhưng tôi biết phân biệt thiện ác, tôi biết cô là cô gái tốt, dù tôi làm thế này là có ý đồ riêng nhưng tôi hy vọng cô đừng bị người ta lừa.
Lời Lại Hưng nói khiến Tần Tuyên Tuyên hơi đề phòng, cuối cùng thì trong túi giấy này có ảnh gì vậy?
Lạ Hưng thả tay ra, để Tần Tuyên Tuyên lấy túi giấy về. Cô đang muốn mở túi giấy ra xem thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nói quen thuộc truyền đến.
“Tần tiểu thư, cô ở đây ư?”
Bàn tay đang muốn bóc túi giấy của Tần Tuyên Tuyên khựng lại, theo bản năng nhét túi giấy vào cặp của mình. Mà Lại Hưng liếc mắt nhìn về phía phát ra âm thanh thì sắc mặt biến đổi, cúi đầu nói một câu rồi nhanh chóng bỏ đi.
“Tần tiểu thư, đừng để Đỗ Mộ Ngôn phát hiện ra thứ tôi đưa cho cô!”
Tần Tuyên Tuyên xoay người hướng về phía Lý Tái đang chạy nhanh đến đây, nụ cười trên mặt hơi cứng ngắc, “trợ lý Lý, sao anh lại ở đây?”
Lý Tái như thể không nhìn thấy Lại Hưng một phút trước còn đứng đây, nụ cười trên mặt không chê vào đâu được, “Tần tiểu thư, Đỗ tổng lo lắng cho cô nên để tôi đến đón cô.”
“Không cần phiền phức như vậy, tự tôi có thể gọi xe đi mà.” Tần Tuyên Tuyên cười cứng ngắc. Cô luôn suy nghĩ đến túi giấy trong cặp, nóng lòng muốn mở ra xem, muốn Lý Tái rời đi nhưng nhìn vào tình huống trước mắt thì chắc là không thể nào rồi.
“Tần tiểu thư, đây là việc Đỗ tổng đã giao, nếu tôi không đó được cô thì tiền thưởng cuối năm của tôi sẽ đi tong đấy.” Lý Tái nhún nhún vai nói như bất đắc dĩ lắm.
Tuy biết rõ Lý Tái hay nói đùa nhưng hắn đã nói thế rồi, hơn nữa người xe đều đã đến tận tây, Tần Tuyên Tuyên cũng không thể gọi xe tự đi được, chỉ có thể theo Lý Tái lên xe.
“Tần tiểu thư, vừa rồi hình như tôi thấy cô nói chuyện với ai? Nếu cô gặp phiền phức gì xin cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô giải quyết.” Lý Tái ngồi ở vị trí phó lái, quay đầu nói với Tần Tuyên Tuyên ngồi phía sau.
Tần Tuyên Tuyên cười gượng, “Không có gì, anh ta hỏi đường thôi.”
“Thì ra là vậy.” Lý Tái gật gật đầu, tầm mắt quay về phía trước nhưng lại thường xuyên quan sát động tĩnh của Tần Tuyên Tuyên qua kính chiếu hậu.
Tuy rằng ngoài mặt hắn bình tĩnh tự nhiên nhưng trong lòng lại cảm thấy đau đớn thay cho Đỗ tổng. Tuy vừa rồi chỉ nhìn thoáng qua nhưng hắn biết rõ người kia không đơn giản chỉ “hỏi đường” như lời Tần tiểu thư nói. Nếu hắn nhớ không nhầm thì người đó là phóng viên “Nhật báo Ngô thị” tên là… Lại Hưng, đúng, chính là tên này. Ngày đó ở cửa bệnh viện đã vây Tần tiểu thư, hắn làm theo lệnh Đỗ tổng, rất dễ dàng làm đám người đó mất việc. Bây giờ nhìn thấy đối phương tìm đến Tần tiểu thư, hắn dĩ nhiên biết có chuyện kỳ quái rồi. Dường như hắn còn thấy tên đó đưa cho Tần tiểu thư một túi giấy… may mà hắn tới kịp, xem ra Tần tiểu thư chưa kịp xem nội dung bên trong. Nhưng không biết tên đó đã nói gì với Tần tiểu thư, nếu nói đến việc Đỗ tổng đánh đổ bát cơm của họ thì hắn không lo lắng, nhưng nếu là chuyện khác…
Lý Tái lo lắng liếc mắt nhìn Tần Tuyên Tuyên qua kính chiếu hậu, rất dễ nhìn ra cô đang ngồi không yên. Đỗ tổng làm chuyện gì, cùng với những chuyện sai hắn làm, đúng là có vài thứ tuyệt đối không thể để Tần tiểu thư biết. Nếu Lại Hưng thật sự đã biết gì đó, lại còn đánh đến trước mặt Tần tiểu thư này nữa… Đỗ tổng dĩ nhiên sẽ trách hắn làm hỏng việc!
Tần Tuyên Tuyên ngồi ngay phía sau nên Lý Tái không thể gọi điện dàn xếp gì được, hắn chỉ có thể lén lút nhắn tin cho Đỗ Mộ Ngôn, nói cho hắn việc có phóng viên đưa cho Tần Tuyên Tuyên một túi tài liệu, Tần Tuyên Tuyên chưa xem nhưng trong đó rất có khả năng là thứ bất lợi cho hắn.
Đỗ Mộ Ngôn đáp lại rất nhanh, tin nhắn chỉ ngắn ngủi ba chữ: Tôi đã biết. Nhưng Lý Tái lại từ ba chữ kia mà tưởng tượng được ra sắc mặt dữ tợn của Đỗ Mộ Ngôn, nhất thời cũng cảm thấy mình đứng ngồi không yên như Tần Tuyên Tuyên.
Rất nhanh đã đến bệnh viện, Tần Tuyên Tuyên cầm chặt túi xách của mình, cùng Lý Tái xuống xe.
Mắt thấy sắp đến phòng bệnh của Đỗ Mộ Ngôn, Tần Tuyên Tuyên bỗng dừng lại gọi Lý Tái một tiếng, “Trợ lý Lý, ngại quá, tôi đến phòng vệ sinh một chút. Anh vào trước đi, tôi lập tức sẽ đến ngay.”
Lý Tái quay đầu nhìn Tần Tuyên Tuyên, lòng căng thẳng nhưng trên mặt lại không để lộ chút cảm xúc nào nói: “Tần tiểu thư, trong phòng bệnh của Đỗ tổng không phải cũng có buồng vệ sinh hay sao? Ở đó có vẻ sạch sẽ hơn,”
“Ngoài buồng vệ sinh là phòng bệnh… có chút… có chút kỳ quái.” Tần Tuyên Tuyên xấu hổ cười nhẹ, “Trợ lý Lý, tôi sẽ đến nhanh thôi.”
Nói xo


80s toys - Atari. I still have