Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2202 lượt.

ng, Tần Tuyên Tuyên xoay người bỏ chạy, không cho Lý Tái cơ hội ngăn cản cô.
Đến khi bóng dáng Tần Tuyên Tuyên xa dần, sắc mặt Lý Tái lập tức trầm xuống, Tần tiểu thư dùng cái cớ đi vào nhà vệ sinh này, hắn căn bản không có cách gì ngăn cô ấy được cả, không biết Đỗ tổng có sắp xếp gì có thể lặng lẽ lấy cái túi giấy kia khỏi tay Tân ftieeur thư hay không nữa.”
Đã ở trong viện vài ngày, Tần Tuyên Tuyên cũng coi như quen thuộc với nơi này, bình thường cũng thường ra đi toilet nên cô rất rõ ràng nhà vệ sinh công cộng ở cuối hành lang.
Những lời Lại Hưng nói, cuối cùng là ý gì? Trong túi giấy, cuối cùng có cái gì…
Tần Tuyên Tuyên vừa suy nghĩ vừa đẩy cửa nhà vệ sinh nữ ra, ai ngờ lại có người lao đến trước mặt cô, hai người lập tức va vào nhau.
“Rất xin lỗi, rất xin lỗi, đều là lỗi của tôi, cô không sao chứ?” Tần Tuyên Tuyên tự biết mình đuối lý, tuy rằng bẳn thân cô cũng bị đâm đến lảo đảo nhưng sau khi đứng vững thì lập tức nhận sai.
Trước mặt cô là một cô gái tóc dài, vì va chạm với cô mà cả người đều ngã ngồi trên mặt đất, tóc dài che mất mặt cô ấy.
Tần Tuyên Tuyên đưa tay định kéo cô gái dậy nhưng lại bị cô gái tóc dài tránh đi, cô ấy né tay Tần Tuyên Tuyên như né tránh ôn dịch, tự bò dậy cúi đầu nói, “Tôi không sao!”
Nói xong, ngay cả đầu cô ấy cũng không nâng lên, vội vàng rời khỏi nhà vệ sinh.
Tần Tuyên Tuyên vuốt vuốt trái tim còn kinh hoàng của mình, lựa một buồng vệ sinh khóa cửa lại, ngồi trên bồn cầu đem túi đặt trên đầu gối, mở ra khóa kéo.
… Không có? Túi giấy đâu?
Tần Tuyên Tuyên vội vàng dốc ngược túi của mình lên trời, nhưng cái túi giấy không lớn không nhỏ ở bên trong như thể không cánh mà bay, biến mất không thấy.
Rõ ràng cô tự tay nhét vào túi mà, hẳn là sẽ không rơi trên đường… đợi chút, cô gái kia!
Tần Tuyên Tuyên lập tức mở cửa buồng lao ra khỏi nhà vệ sinh nữ nhìn ra, nhưng trên hành lang yên lặng không một bóng người, làm gì có cô gái tóc dài nào? (Nghe như phim ma ấy nhỉ)
Tần Tuyên Tuyên vội vàng cúi đầu nhìn túi xách của mình, phát hiện ra rõ ràng ngoài túi giấy ra thì ví tiền của cô cũng biến mất!
Nếu nói cô gái kia chỉ lấy túi giấy thì cô nhất định sẽ cảm thấy kỳ lạ, nhưng bây giờ cô gái kia trộm cả ví tiền của cô… Trong túi giấy kia là ảnh chụp, nếu sờ qua rất giống như cọc tiền…
Câu hỏi của Tần Tuyên Tuyên cứ đứt gánh giữa đường như vậy, cô gái ăn trộm kia lấy ví thì cũng đành, ít nhất để lại ảnh cho cô chứ?
Lúc học đại học, Tần Tuyên Tuyên từng bị trộm ví một lần, lần đó mất cả chứng minh thư rồi thẻ căn cước các loại giấy tờ đã khiến cô suýt phát điên nên từ đó về sau cô không để những thứ giấy tờ quan trọng trong ví nữa, cho nên cái ví bị lấy đi cũng chỉ có hơn hai trăm đồng cùng một số thẻ hội viên ít dùng mà thôi, toàn bộ giấy tờ quan trọng vẫn ở trong túi xách của cô.
Biết Đỗ Mộ Ngôn đang chờ mình, Tần Tuyên Tuyên chỉ có thể thu hồi buồn bực của bản thân, nhanh chóng bước đến phòng bệnh của Đỗ Mộ Ngôn. Tuy không còn ảnh chụp nhưng cô có thể liên hệ với Lại Hưng, vừa rồi Lại Hưng không cho cô cách liên lạc nhưng cô đã biết tên và công việc trước đây của hắn rồi, đến lúc đó gọi đến tòa soạn hỏi số điện thoại của hắn là được thôi.
Lúc Tần Tuyên Tuyên vào phòng bệnh thì Đỗ Mộ Ngôn đang nằm trên giường, thấy cô đi vào, hắn lập tức lộ ra nụ cười, “Tuyên Tuyên.”
Tần Tuyên Tuyên đến bên giường, áp chế nghi ngờ sinh ra khi nghe lời Lại Hưng nói, lộ ra nụ cười nhợt nhạt, “Anh có khá hơn chút nào không?”
“Tốt hơn nhiều.” Đỗ Mộ Ngôn nói, “chỉ là rất nhớ em.”
Tần Tuyên Tuyên hơi ngượng ngùng, đỏ mặt liếc mắt nhìn Lý Tái đang đứng một bên ra vẻ chưa nghe thấy gì, cũng làm bộ không nghe thấy câu sau của Đỗ Mộ Ngôn, “Vậy thì tốt quá… hôm nay cha mẹ tôi muốn tôi về ăn cơm sớm một chút, lát nữa tôi phải về nhà.”
“Được.” Đỗ Mộ Ngôn gật gật đầu, cũng không ngăn cản.
Hai người trò chuyện thêm một lát rồi Tần Tuyên Tuyên xin phép ra về, Đỗ Mộ Ngôn nhìn bóng dáng cô rời đi, sau đó liếc nhìn Lý Tái một cái. Lý Tái gật đầu ra khỏi phòng bệnh, chỉ lát sau liền trở về, trong tay rõ ràng cầm túi giấy mà Tần Tuyên Tuyên mất.
Mặt Đỗ Mộ Ngôn âm trầm mở túi giấy ra, lấy ảnh chụp bên trong, xem từng tấm một, càng xem sắc mặt càng khó coi.
Những tấm ảnh này, trung thực ghi lại tất cả những thứ Đỗ Mộ Ngôn âm thầm làm để có được Tần Tuyên Tuyên. Có vẻ mặt trước sau khác biệt của hắn, có hắn cải trang cướp đi vé xem phim của Tần Tuyên Tuyên và Tống Kỳ, có ảnh hắn cố tình dán vào Tần Tuyên Tuyên trên phương tiện công cộng, có cả ảnh Hoàng tiểu thư mơ hồ tựa vào xe hắn… tất cả ảnh chụp này nếu bị Tần Tuyên Tuyên nhìn thấy thì toàn bộ công sức của hắn đều uổng phí! Cô ấy sẽ biết toàn bộ sự thật, cô sẽ mắng chửi hắn, oán hận hắn, rời khỏi hắn!
Độ Mộ Ngôn siết chặt nắm tay, ảnh chụp trong tay hắn nhăn nhúm thành một cục.
Không, không thể như vậy! Thật vất vả hắn mới đến được ngày hôm nay, hắn không thể để kẻ khác phá hỏng tất cả những thứ hắn khổ tâm đạt được, bất kỳ ai cũng không được! Toàn bộ những kẻ muốn phá hoại quan hệ của hắn


XtGem Forum catalog