Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.
g ngủ của cô, chỉ để xem bộ dạng cô lúc ngủ… chỉ thế thôi à?
Đỗ Mộ Ngôn ngẩng đầu, nhìn thẳng Tần Tuyên Tuyên, nhẹ nhàng gật đầu, “Đúng.”
“Vậy sữa kia thì sao? Bên trong đó anh bỏ thêm cái gì?” Tần Tuyên Tuyên lại hỏi.
Mắt Đỗ Mộ Ngôn hiện lên sắc thái kỳ lạ nhưng trên mặt lại tỏ ra mờ mịt, “Sữa nào cơ?”
“Anh thật sự không biết?” Tần Tuyên Tuyên nói. Thật ra trong sữa có bỏ thêm thuốc chỉ là do cô đoán mà thôi, dù Đỗ Mộ Ngôn có phủ nhận thì cô cũng không cảm thấy kỳ lạ gì cả.
“Tuyên Tuyên, buổi tối kia anh chỉ vụng trộm vào phòng nhìn em một chút thôi, không làm gì khác cả.” Vẻ mặt Đỗ Mộ Ngôn đầy chân thành nói.
Nhớ lại sáng sớm hôm sau tỉnh lại, thân thể mình cũng không có gì khác thường, Tần Tuyên Tuyên tin lời Đỗ Mộ Ngôn nói.
Mà chuyện kế tiếp cô muốn hỏi mới là chuyện cô muốn biết nhất.
“Đỗ Mộ Ngôn, chuyện Tống Kỳ gặp phải… có phải do anh sắp xếp không?” Tần Tuyên Tuyên nhìn thẳng vào mắt Đỗ Mộ Ngôn hỏi.
Đỗ Mộ Ngôn hiểu rất rõ, sau khi chuyện máy theo dõi bị Tần Tuyên Tuyên biết thì cô nhất định sẽ nghi ngờ chuyện Tống Kỳ. Đúng là hắn đã làm những chuyện đó, hơn nữa đến nay cũng không hề hối hận, điều duy nhất hắn hối hận đó là bản thân làm không sạch sẽ, vẫn để lại nhược điểm trong tay kẻ khác.
“Không phải anh!” Vẻ mặt của Đỗ Mộ Ngôn thật sự bình thản, vô cùng thoải mái nói, “Tuyên Tuyên, khi đó anh thật sự thích em, nhưng anh chưa đê tiện đến thế.”
Lưu Manh Đùa Giỡn
Tần Tuyên Tuyên nhìn Đỗ Mộ Ngôn không chớp mắt, biểu hiện của hắn vô cùng chân thành, không giống đang nói dối.
Chốc lát Tần Tuyên Tuyên nhẹ nhàng thở ra. Tuy cô có nghi ngờ, nhưng trong tiềm thức, cô muốn tin Đỗ Mộ Ngôn, đó là sự lên án vô cùng nghiêm trọng. May mắn, may mắn Đỗ Mộ Ngôn đã phủ nhận.
“Vô cùng xin lỗi, em không nên nghi ngờ anh.” Tần Tuyên Tuyên nói.
Đỗ Mộ Ngôn nhoài người ra cầm tay cô, nhìn sâu vào mắt cô khoan dung cười nói: “Anh hiểu mà, trước kia là anh không đúng, sau này anh sẽ không làm em giận nữa.”
“Trên đường anh lái xe cẩn thận một chút…” Tần Tuyên Tuyên lo lắng nói.
Gương mặt Đỗ Mộ Ngôn mang theo nụ cười cực kỳ sung sướng, “Anh biết rồi.” Ngày lành của hắn mới bắt đầu, sao có thể để mình gặp chuyện không may được?
Nghe được động tĩnh bên ngoài, Tần Quốc Đống và Đường Vi mở cửa đi ra.
“Tiểu Đỗ, cháu đi rồi sao?” Tần Quốc Đống nói.
Đỗ Mộ Ngôn nở nụ cười nói, “Chú, dì, cũng không còn sớm nữa, cháu phải về. Hai người cũng ngủ sớm một chút, cháu không quấy rầy chú dì nghỉ ngơi nữa.”
“Haz, vậy cháu đi đường cẩn thận một chút.” Đường Vi nói.
Tần Quốc Đống liếc mắt nhìn Tần Tuyên Tuyên: “Tuyên Tuyên, con tiễn Tiểu Đỗ đi.”
Không đợi Tần Tuyên Tuyên đáp lời, Đỗ Mộ Ngôn vội hỏi: “Không cần, tự anh xuống là được rồi.”
“Vậy anh cẩn thận một chút.” Tần Tuyên Tuyên gật gật đầu. Cô cũng không muốn tiễn hắn xuống dưới, bên dưới không biết còn có quần chúng vây xem không nữa. Lúc ấy lòng cô đang chấn động, không quá chú ý đến người vây xem, bây giờ nghĩ lại, lúc ấy người chụp ảnh không ít, chắc chắn sẽ có người nhận ra Đỗ Mộ Ngôn, sợ là ngày mai cô và Đỗ Mộ Ngôn sẽ thành tin nóng mất.
Chờ Đỗ Mộ Ngôn đi rồi, Tần Quốc Đống nói: “Tuyên Tuyên, các con hòa nhau rồi à?”
Tần Tuyên Tuyên hơi thẹn thùng, cúi đầu trả lời, “Vâng.”
“Vậy là tốt rồi!” Đường Vi nở nụ cười, “Con người Tiểu Đỗ không sai, không có ai là thánh nhân, luôn sẽ phạm chút lỗi lầm, biết sai mà sửa là tốt rồi.”
Tần Tuyên Tuyên cười cười, “Ba mẹ, ba mẹ nghỉ ngơi đi, con cũng về nghỉ đây.”
“Được, con ngủ sớm đi.”
Chờ quay lại phòng mình, Tần Tuyên Tuyên nhìn từ cửa sổ xuống, chỉ thấy vài người đang thu dọn những ngọn nến, còn vài người vây xem sau khi xin phép thì cầm những ngọn nến chưa cháy hết về làm kỷ niệm.
Rất nhanh Tần Tuyên Tuyên đã thấy bóng dáng Đỗ Mộ Ngôn, dáng người cao ngất của hắn dù trong bóng đêm cũng vẫn tỏa sáng chói mắt như vậy, cô chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy hắn.
Đến cạnh xe, Đỗ Mộ Ngôn lại ngước lên nhìn.
Tần Tuyên Tuyên ở nơi sáng sủa, hắn liếc mắt là có thể nhìn thấy cô đứng bên cửa sổ nhìn hắn, nhất thời lòng nảy sinh một niềm hạnh phúc không thể kìm nén được.
Nhìn thấy không Đỗ Mộ Ngôn? Đây không phải là kỳ vọng của mày sao? Mày tốt nhất hãy bảo vệ tất cả những điều này, đừng để bất cứ kẻ nào phá hỏng hạnh phúc không dễ có này biết chưa?
Ngày hôm sau, Tần Tuyên Tuyên dạo quanh mạng, quả nhiên đã phát hiện ra bài viết về chuyện cầu hôn đêm qua. Cũng may là vì bóng đêm, người chụp ảnh lại khá xa nên bộ dạng cô cũng không quá rõ ràng. Nhưng thân phận của Đỗ Mộ Ngôn thì đã sáng tỏ, nếu không bài viết này cũng không hấp dẫn người ta như vậy.
Tần Tuyên Tuyên tùy tiện xem mấy cái bình luận, cho rằng đây là bày trò gây chú ý, cũng có người tỏ vẻ hâm mộ, ghen tỵ, tiếc hận, tóm lại kiểu nào cũng có, nhưng dù sao không phải người trong cuộc nên dù có xôn xao hơn cũng chỉ là nói bừa, cô xem qua vài cái rồi cũng không có hứng xem tiếp nữa.
Không bao lâu sau, Tần Tuyên Tuyên