Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.

lúc nào đều rõ ràng hơn. Nếu nói Đỗ Mộ Ngôn lắp đặt máy theo dõi sớm như thế, vậy thì lần đầu gặp nhau của hai người là do hắn sắp đặt sao? Nhưng mà trước đó cô căn bản chưa gặp Đỗ Mộ Ngôn, cho dù Đỗ Mộ Ngôn nói vừa gặp đã yêu là thật thì cũng phải là chuyện sau khi gặp cô chứ, cho nên việc Lý Tái va vào làm bắn cà phê lên người cô, chắc hẳn không phải do hắn bày ra…
Cố gắng nhớ lại từng chút một, Tần Tuyên Tuyên không xác định được cuối cùng là việc nào Đỗ Mộ Ngôn cố ý, việc nào là trùng hợp. Ví dụ như vụ nổ mạnh Đỗ Mộ Ngôn cứu cô ở phim trường có phải là do Đỗ Mộ Ngôn sắp xếp không? Hay như…
Tần Tuyên Tuyên gần như nhảy dựng lên, vẻ mặt kinh ngạc, sắc mặt hơi trắng bệch.
Nếu… Nếu những thứ Tống Kỳ nói với cô là thật thì sao? Nếu nói, Tống Kỳ thật sự bị người ta hãm hại… hơn nữa người hãm hại hắn lại là…
Tần Tuyên Tuyên không dám nghĩ tiếp. Nếu chuyện này thật sự là do Đỗ Mộ Ngôn sắp xếp, vậy hắn thật quá đáng sợ, người đàn ông như thế cô nghĩ mình nên tránh thật xa, tuyệt đối không muốn đi bên cạnh hắn. Nhưng thâm tâm cô lại từ chối đón nhận suy nghĩ này, tuy nói Đỗ Mộ Ngôn theo dõi khiến cô rất giận dữ, nhưng cô không muốn nghĩ rằng hắn thật sự là kẻ vô liêm sỉ như thế. Không, không phải…
Một buổi tối này, Tần Tuyên Tuyên gần như là mất ngủ, đến gần hừng đông mới chợp mắt, cũng may hôm sau cô không cần đi làm, nằm trên giường đến tận giữa trưa, mãi đến khi Đường Vi gọi cô dậy ăn trưa cô mới rời giường.
Ăn xong cơm trưa, Tần Tuyên Tuyên giúp Đường Vi thu dọn bát đũa rồi cùng nhau xem tivi ở phòng khách. Không lâu sau, chuông cửa vang lên, Tần Tuyên Tuyên chần chừ một chút, liền ra cửa ngó qua mắt mèo, phát hiện không phải Đỗ Mộ Ngôn mà là một cậu bé, liền hỏi một câu: “Xin chào, không biết có chuyện gì không?”
“Là Tần tiểu thư phải không ạ?” Cậu bé kia nói, “Tôi là nhân viên của cửa hàng hoa Nhan Nghệ, có một vị khách hàng ký gửi một bó hoa cho tiểu thư ạ.”
Tần Tuyên Tuyên lập tức nghĩ đến, “khách hàng” kia nhất định là Đỗ Mộ Ngôn/
“Rất xin lỗi, tôi không muốn hoa này, mời cậu đi cho.” Tần Tuyên Tuyên không mở cửa, trực tiếp từ chối ở sau cửa.
Trên mặt cậu bé có vẻ khó xử, “Tần Tiểu thư, tôi còn là học sinh, đây là việc làm thêm của tôi, đưa được một bó hoa sẽ được trích phần trăm, nếu cô không thích, cũng không thể ký nhận rồi vứt bỏ được sao?”






Cầu Hôn
Tần Tuyên Tuyên không muốn làm người khác khó xử, do dự một chút đành mở cửa.
Cậu bé nhất thời lộ ra nụ cười tươi, đưa bó hoa lớn vào tay Tần Tuyên Tuyên, đồng thời đưa một quyển sổ cho cô ký nhận.
Tần Tuyên Tuyên ký tên của mình rồi nhìn lên trên một chút, hoa này đúng là do Đỗ Mộ Ngôn tặng.
Như sợ cô trả lại hoa, cậu bé thấy cô ký tên xong liền đưa hoa cho cô rồi nhanh chóng chào tạm biệt.
Lúc này sắc trời đã rất tối, đèn đường đều sáng rõ, nhưng ngọn đèn vốn không đủ chiếu sáng con đường bây giờ đã bị cướp mất sự sáng rọi. Một lượng lớn những ngọn nến hình hoa hồng sắp xếp thẳng thắn, ánh lửa hắt vào mắt Tần Tuyên Tuyên, ở võng mạc cô xếp thành một hàng chữ to.
Tuyên Tuyên, gả cho anh.
Tần Tuyên Tuyên sửng sốt, ngơ ngác nhìn dưới lầu.
Bên cạnh ánh lửa bỗng xuất hiện một người, hắn ngửa đầu, chuẩn xác nhìn lên cửa sổ phòng Tần Tuyên Tuyên, cao giọng hô: “Tuyên Tuyên, gả cho anh!”
Động tĩnh lớn như thế hấp dẫn không ít ánh mắt người trong khu nhà, thậm chí còn có người lập tức chụp ảnh tung lên mạng. Đỗ Mộ Ngôn không che dấu bản thân, rất nhanh trong đám người vây xem đã có người nhận ra thân phận của hắn, tiếng bàn luận càng lúc càng to.
Tần Tuyên Tuyên kéo mạnh rèm cửa, lưng dựa vào vách tường lạnh như băng, trong lòng là một mảnh hỗn loạn.
Một giọng nói đang nói, Đỗ Mộ Ngôn nếu dám cầu hôn liền chứng minh lời hắn nói là thật, đều không phải là vì một vụ cá cược hay nguyên nhân gì khác; một giọng khác lại nói, đây là Đỗ Mộ Ngôn đang làm trò, nếu mày tin, thì đã trúng kế của hắn rồi!
Hai giọng điệu hoàn toàn khác nhau va chạm trong đầu Tần Tuyên Tuyên, tay cô siết chặt rèm cửa, trong lòng không ngừng tranh chấp.
Đột nhiên phát hiện ra chuyện Đỗ Mộ Ngôn luôn theo dõi cô khiến Tần Tuyên Tuyên tỉnh táo lại từ trong giấc mơ tình ái, cũng vì thế cô mới nhận ra sự khác thường vẫn chưa từng bị phát hiện. Nhưng mà sau vài ngày bình thĩnh, cô thường xuyên nhớ tới không phải là những hành động kỳ lạ của Đỗ Mộ Ngôn mà là sự quan tâm săn sóc của hắn dành cho cô. Không hề làm quá khi nói, Đỗ Mộ Ngôn thật sự chiều chuộng cô đến tận trời.
Hồi lâu không thấy người trong cuộc đáp lại, những người vây xem bên dưới bắt đầu ồn ào, đều la lên, “Gả cho anh ấy!” Họ cũng không biết Đỗ Mộ Ngôn đang cầu hôn ai, nhưng cũng tò mò cô gái thần bí nào mà có thể làm như không thấy trước lời cầu hôn của một người đàn ông đẹp trai, nhiều tiền lại lãng mạn thế này.
Tiếng động càng lúc càng vang, Tần Tuyên Tuyên cúi đầu, sau một lúc lâu mới ngẩng mạnh đầu lên, mặc thêm quần áo, mở cửa phòng chạy ra ngoài.
Cô không có cách nào phủ nhận