Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.
đẩy hai chân cô ra, nhụy hoa không một sợi vải, chỉ đáng thương lộ ra vẻ non nớt yêu kiều, như đang chờ mong hắn chà đạp.
Khóe môi hắn nhếch lên, cúi đầu nhẹ nhàng liếm láp cánh môi sưng đỏ của cô, sau đó cau mày khẽ hít một hơi chậm rãi đưa mình vào.
Cách mấy tiếng trước, con đường vừa bị hắn cố gắng khai phá vẫn còn căng chặt gấp khúc khiến cho hắn đi vào vô cùng gian nan. Một lúc sau, hắn mới có thể hoàn toàn đẩy mình vào.
Cô gái đang ngủ say vì thấy không thoải mái nên khó chịu than nhẹ nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Chống tay lên, hắn bắt đầu chậm rãi di chuyển. Dần dần, trong lúc ngủ mơ màng cô theo tiết tấu chạy nước rút của hắn hàm hồ phát ra tiếng kêu yêu kiều.
Lục Tiến thở dốc hơn, động tác cũng bắt đầu nhanh hơn, không khí nóng rực khiến cho cô gái mở đôi mắt kèm nhèm ra, cô chỉ ngơ ngác trong chốc lát rồi kịp phản ứng lại ngay, sau đó vừa thẹn thùng vừa giận dỗi trừng mắt với Lục Tiến đang cúi người nằm trên người cô, cùng với đôi chân đang vắt trên cánh tay cường tráng của hắn.
“Aizz sao anh lại làm vậy?” Sơ Vân nhíu mày cắn môi, nhẫn nhịn dưới sự dồn dập của hắn, miệng phát ra từng tiếng giận dỗi yêu kiều.
“Bảo bối à, em phải phụ trách đút cho một vật no bụng, biết là gì không?” Lục Tiến cười khẹ, làm chậm động tác lại, cố gắng chậm chạp ma sát tra tấn cô.
“Ừm cái gì?” cô bị động tác của hắn kích thích phát ra âm thanh run run.
“** của anh.” Lục Tiến cười khẽ, cúi đầu xuống chặn môi cô lại, tăng tốc động tác của mình, làm cho cô quên đi cảm giác khó chịu, quên đi bối rối, chủ động vươn tay ôm lấy cánh tay hắn, cùng hắn vùi đầu vào làm công việc vận động buổi sáng tuyệt diệu này.
Phóng thích xong, tinh thần hắn sảng khoái bế cô gái đã ngủ vào bồn tắm, giúp cô chà lau thân thể rồi bế cô lên chiếc giường lớn êm ái dùng chăn đắp kín cho cô, sau đó hắn nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng.
***
Mở cửa phòng trẻ em bên cạnh, bên trong không một bóng người, đứa trẻ kia vẫn như mấy ngày trước, sáng sớm đã ra khỏi phòng hơn nữa còn tự mình thay bộ quần áo tối qua Sơ Vân đã chuẩn bị sẵn cho bé, nếu như không có gì thay đổi thì lúc này hẳn là bé đang ở trên bãi cỏ trong vườn hoa. Lục Tiến nhíu mày, xoay người đi ra ngoài vườn hoa.
Suốt một tuần lễ hắn không rời khỏi tầng thượng khách sạn, tổng bộ đã mấy lần gọi hắn về quân khu nhưng hắn đều lờ đi. Trước mắt với hắn mà nói không có gì quan trọng bằng niềm vui của người phụ nữ và đứa con của hắn.
Tầng thượng của khách sạn được thiết kế thành một căn nhà theo phong cách cung đình, có chỗ ở, chỗ tập thể hình, rạp chiếu phim, bể bơi ngoài trời, vườn hoa ngoài trời, còn có sân chơi trẻ em thiết kế riêng cho Hạo Hạo.
Nhưng mà con của hắn lại không có nhiều hứng thú với tất cả những thứ làm cho hai mắt của một đứa trẻ tỏa sáng. Nghĩ đến việc này, Lục Tiến không khỏi khẽ nhăn mặt.
Có lẽ vì năm năm thiếu thốn, có lẽ vì còn chưa quen nên tuy Hạo Hạo đã chấp nhận Sơ Vân và Lục Tiến nhưng vẫn yên lặng ít nói như trước, không giống như những đứa trẻ bình thường cả ngày đều dính lấy hai người. Thậm chí bé còn không mở miệng gọi ba hay mẹ, điều này làm cho Sơ Vân vô cùng đau lòng, cả ngày quấn lấy con, dường như muốn đặt tất cả tình thương cùng sự dịu dàng lên người con. Mà hắn cũng đã vơ vét hết tất cả đồ chơi trẻ em đưa đến trước mặt con, nhưng sau khi nhận lấy đồ chơi bé chỉ hờ hững loay hoay một chút với nó rồi bỏ qua một bên.
Về sau, bác sĩ làm kiểm tra sức khỏe cho đứa trẻ nói cho bọn họ biết đứa trẻ này có trí tuệ hơn người, hơn nữa cũng không mắc chứng trầm cảm. Bé không thích đồ chơi là vì những món đồ chơi kia đều không thể kích thích sự hứng thú của bé. Đứa bé không thân thiết với hắn và Sơ Vân chỉ là vì bé đã quen với việc thiếu thốn loại tình cảm đó.
Nói cách khác, cũng là vì bé quá thông minh, khát vọng tìm được một thứ tình cảm nào đó, khi bé chính thức tìm được thứ tình cảm đó vậy sẽ càng xa cách hắn hơn, như vậy sẽ không vì mất đi một lần nữa mà đau khổ. Muốn chính thức có được sự tín nhiệm cùng ỷ lại của bé, có lẽ cần một quá trình dài dằng dặc. Nhưng những lời này Lục Tiến không nói cho Sơ Vân biết, nếu không cô vốn đã rất đau lòng phỏng chừng sẽ càng đau khổ đến phát điên mất.
Đi xuyên qua hành lang bằng gỗ quanh co, rồi lại quẹo sang một đài phun nước nhỏ, Lục Tiến nhìn thấy con trai đang ngồi trên bãi cỏ trong vườn hoa.
Bé trai mặc chiếc áo thun cùng quần jean, đang ngồi xếp bằng trên bãi cỏ vẽ tranh, hai cô nữ giúp việc đang đứng bên cạnh vui vẻ trông chừng bé.
Hắn vừa xuất hiện thì đứa trẻ đã thu giấy bút lại, chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn hắn. Lục Tiến nhướn mày, phất tay bảo nữ giúp việc lui ra, sau đó hắn đi tới trước mặt con trai ngồi xếp bằng trên bãi cỏ đối diện với bé.
“Có thể cho ba xem bức tranh một chút được không?” Lục Tiến nhìn con trai chậm rãi lên tiếng. Hắn hoàn toàn không biết phải ở chung với bé thế nào, cũng không biết phải làm sao để cho con trai vui vẻ.
Hạo Hạo mím môi lắc đầu, sau đó giấu bức tranh vào sau lưng, dáng vẻ kia cực kì đáng yêu. Lục Tiến nhìn gương mặt nhỏ nhắn của