Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.

ân thấy thế nên mặt cũng không tự chủ được mà đỏ ửng, đôi đồng tử ướt át nhộn nhạo.
“Hư hỏng!” Làn gió khẽ vờn qua đôi gò má đỏ ửng của cô, cô khẽ thở nhẹ một tiếng, chạy trối chết, e lệ vào phòng khách bảo người giúp việc chuẩn bị bữa sáng.
Khóe miệng Lục Tiến nhếch lên, từ từ thu hồi ánh mắt lại, chuyên tâm nghiên cứu đồ chơi cùng con trai. Không đầy mấy phút sau, không gian ấm áp của hai ba con đã bị báo cáo từ tổng bộ cắt đứt.
Sáng sớm hôm nay, tổng bộ quân độc lập được chính phủ Myanmar đưa ra điều kiện đối với yêu cầu được độc lập của bọn họ.
Đối phương dùng “Hiến pháp” đã được tỷ lệ thông qua rất cao yêu cầu quân độc lập phải rút lui khỏi hai nơi trọng yếu thuộc phạm vị quản hạt của bọn họ, cũng chắp tay chuyển nhượng những vùng đất tốt cho quân chính phủ. Mà tất cả mọi người trong vùng Tam Giác Vàng đều biết hai phân khu kia chính là tổng bộ của quân độc lập và quân đồng minh.
Quân chính phủ muốn bọn họ từ bỏ hai vùng chiến lược cùng trung tâm kinh tế mậu dịch, rõ ràng chính là bắt thế lực kết minh của bọn họ từng bước một bước vào phạm vi quản hạt của chính phủ.
Tổ đàm phán đã kháng nghị quyết liệt đến quân chính phủ nhưng đối phương vẫn kiên trì giữ điều kiện này. Vì việc này mà hiện giờ Euler đang ở sơn trại cũng phải chạy tới tổng bộ.
Lục Tiến yên lặng nghe điện thoại xong, khóe miệng hiện lên một nụ cười lạnh lùng.
Mấy lão già quân chính phủ này đã quá lâu không có ăn nằm với chiến trường nên mấy cái điều kiện kì quái này mà cũng nghĩ ra được. Nếu đã đàm phán không thành thì cứ tiệp tục cuộc chiến mưa bom bão đạn này vậy.
Sơ Vân không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng cô cảm thấy rất rõ ràng trong nháy mắt toàn thân Lục Tiến đã tỏa ra một hơi thở lạnh lẽo, đáy mắt cô không khỏi hiện lên vẻ lo lắng.
“Anh phải về tổng bộ một chuyến, em cùng Hạo Hạo hãy ngoan ngoãn ở trong nhà, được không?” Lục Tiến nhìn cô mỉm cười, ôm chầm lấy vòng eo nhỏ của cô trấn an.
“Đeo cái này vào, bất kì nơi nào trong khách sạn cũng có thể đi nhưng nếu không mang theo người thì không được rời khỏi phụ cận khách sạn, hiểu không?” Hắn đặt một sợi dây bằng đồng tinh sảo lên lòng bàn tay cô, trịnh trọng căn dặn cô.
Tuy nơi này thuộc khu vực trọng điểm, chung quanh đều có bộ đội đóng quân nhưng vì đang giằng co với quân chính phủ, hôm nay lại xảy ra chuyện không hay này, vì an toàn hắn chỉ có thể hạn chế phạm vi hoạt động của cô.
“Ừm” Sơ Vân nghe lời hắn nhẹ gật đầu, có vẻ không nỡ nhìn hắn.
“Anh phải đi bao lâu?” Cô cắn đôi môi đỏ mọng hỏi.
“Ngày nào anh cũng sẽ về.” Cánh tay Lục Tiến ôm hai bên hông cô siết chặt lại, vì cô không nỡ nên hắn cũng không muốn đi.
Sau một nụ hôn triền miên, hắn buông cô gái đang đỏ mặt thở hổn hển ra, dặn dò thêm vài câu nữa rồi nhanh chóng rời khỏi tầng thượng.
Nhưng đêm nay Lục Tiến không về, vì sợ quấy rầy đến hắn nên Sơ Vân cũng không dám gọi điện thoại cho hắn.
Binh lính phụ trách bảo vệ an toàn cho mẹ con cô thông báo vì có lẽ sẽ tiếp tục khai chiến nên Lục Tiến đang họp cùng người trên tổng bộ cả đêm, ngay cả điện thoại cũng cực ít có cơ hội gọi, tạm thời trong vòng hai ngày không thể về được.
Không có Lục Tiến dường như một ngày trở nên đặc biệt nhàm chán, cũng may có Hạo Hạo ở cùng cô. Đứa trẻ này đến giờ vẫn chưa mở miệng gọi ba mẹ nhưng sự ỷ lại với cô và Lục Tiến lại dần dần tăng thêm, mỗi sáng sớm, cô đều cùng con trai đọc sách trong vườn hoa, kể chuyện cổ tích, giữa trưa lúc ngủ trưa Hạo Hạo đều phải có Sơ Vân ngồi bên cạnh giường một lúc bé mới chịu ngủ say.
Có hai chiếc chìa khóa, Sơ Vân dẫn theo con đi dạo từ trên xuống dưới mấy lần, đương nhiên, đằng trước đằng sau hai người đều có vô số lính mang vũ khí đầy đủ, không tới hai ngày, các quản lí từ trên xuống dưới của khách sạn đều biết trên tầng thượng có hai vị khách quý, cả khách sạn thậm chí cả quân khu đều phải cẩn thận khi cho người vào.
Tối hôm nay, nữ giúp việc đang chuẩn bị bữa tối, Sơ Vân đang ở trong phòng từ từ xem tư liệu về khu trực thuộc thu thập được trong mấy ngày qua, vì cô muốn chính thức hiểu được mảnh đất nơi Lục Tiến đã trưởng thành và chiến đấu.
Thấy mẹ tập trung tinh thần đọc sách, Hạo Hạo cũng bắt đầu thấy nhàm chán với lựu đạn hình tròn trong tay sớm đã bị khám phá hết. Sau đó, bé cầm quả lưu đạn kia lên, một tay cầm lấy chiếc chìa khóa Sơ Vân đưa cho bé, chậm rãi đi ra khỏi phòng, binh lính canh giữ trên hành lang lập tức đi theo.
Đây không phải là lần đầu tiên Hạo Hạo xuống lầu một mình, một khi thấy chán cậu bé cũng thường đi bộ vài vòng trong các tầng khách sạn cho nên nữ giúp việc thấy có binh lính theo sau nên cũng không đi theo.
Hạo Hạo nện từng bước chân ngắn ngủn, chậm rì rì đi dạo các nơi vô cùng náo nhiệt trong khách sạn.
Trong nhà hàng có tiếng dương cầm bay bổng khắp nơi, có những vị khách quý thảnh thơi gắp thức ăn rót rượu, lại có một số cô ả mặc bikini màu da gần như thỏa thân, thơm lừng quyến rũ làm cho người ta chảy cả máu mũi. Quầy rượu buôn bán 24 tiếng, khách hàng ngồi đầy chung quanh quầy bar, thưởng thức động t