XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2894 lượt.

y là sao?
"A ——" anh ngậm chặt đỉnh núi của cô, mạnh mẽ cắn mút, đau đớn khiến cô tỉnh hồn trở lại.
"Chuyên tâm một chút cho tôi, đừng trong lúc cùng tôi làm, lại nghĩ tới người đàn ông khác." Anh nói xong đè cô xuống ghế salon.
Cô như con cá bị mắc cạn trên bờ cát, đối mặt với sự xâm phạm của anh, càng giãy dụa càng trở nên tuyệt vọng, nhìn trần nhà sáng bóng, đầu óc cô trống rỗng.
Chẳng lẽ, trong sạch của cô cứ như vậy mà bị chon vùi đi sao?






"Thưa cô, cô không thể đi vào, không thể. . . . . ." Thanh âm của cô thư ký hốt hoảng. "Bùm" một tiếng, cửa phòng làm việc bị kéo mạnh ra.
Người phụ nữ đứng trước cửa, bao gồm cả thư ký chứng kiến hai bóng dáng đang quấn lấy nhau trên ghế salon thì tất cả đều ngây người
Lãnh An Thần không vui ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào người phụ nữ đứng trước cửa, vẻ mặt âm trầm hơn, "Ai bảo cô bước vào?"
"A! Thật xin lỗi, tôi. . . . . ." Thư ký trong lòng nói thầm xong rồi, chẳng những để người phụ nữ này tự tiện xông vào phòng làm việc của, hơn nữa lại còn phá rối chuyện tốt, lần này là hoàn toàn xong rồi.
Giờ phút này Đoan Mộc Mộc đã sớm như một con mèo nhỏ co rúc dưới thân Lãnh An Thần, cô cũng không muốn bộ dạng chật vật của chính mình bị người ta nhìn thấy, nếu không thì mặt mũi của cô về sau cũng đừng mong gặp ai nữa.
Đã gặp qua ở nơi nào? Ở nơi nào. . . . . .
Là cô! Người phụ nữ phóng đãng trong WC!
Chợt, Đoan Mộc Mộc nhớ lại, chính là người phụ nữ lần đó trong WC ở phi trường cùng người đàn ông động đực trước mắt này trình diễn màn xuân cung đồ.
Tiểu Tam tới cửa, lại còn có con, chuyện đùa này có vẻ đáng xem rồi!
Trong giờ phút này, Đoan Mộc Mộc thậm chí còn quên cả đau đớn trên mặt, chỉ cảm thấy náo nhiệt.
Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, Lãnh An Thần liền cười lạnh một tiếng, "Mang thai đứa bé của tôi?"
Hà Mật Nhi gật đầu, sau đó đi tới, "A Thần, chính là lần ở phi trường. . . . . "
Nghe người phụ nữ chính miệng thừa nhận, Đoan Mộc Mộc muốn cười, Lãnh An Thần a Lãnh An Thần, không kìm hãm được lau súng cướp cò sao? Đáng đời! Lần này xem anh làm thế nào để xong việc?
"Hà Mật Nhi, cô xác định mang thai con của tôi?" Chợt, Lãnh An Thần đột ngột vặn cằm người phụ nữ lên, ép buộc cô ta nhìn mình.
Ánh mắt người phụ nữ trong phút chốc đột nhiên lóe lên, "A Thần, em yêu anh!"
Ánh mắt Đoan Mộc Mộc lập tức sáng lên, Lãnh An Thần đã nắm chặt cằm Hà Mật Nhi đi tới trước bàn làm việc, nhấn một dãy số, "Dr. Tô, ở chỗ tôi có một người phụ nữ muốn anh kiểm tra xem có thai không, tôi sẽ kêu người lập tức đưa qua, đặc biệt muốn kiểm tra xem đứa con trong bụng cô ta có phải của tôi không?"
Thân thể đang đứng của Hà Mật Nhi chợt trở nên mềm nhũn, "A Thần, anh . . . . . Em không muốn kiểm tra, như vậy sẽ làm thương tổn đến đứa bé!"
"Không kiểm tra?" Lãnh An Thần cúp điện thoại, "Không kiểm tra, làm sao biết là của tôi?"
Anh lại nhấn một dãy số, "Đỗ Vấn, lên đây một chút, đưa cô Hà đến chỗ bác sĩ Tô."
"A Thần, không cần, không. . . . . ." Người phụ nữ kêu khóc.
Đỗ Vấn đi lên dẫn người, Lãnh An Thần buông tay, rút ra khăn giấy ra lau ngón tay bị bẩn, rồi ném vào thùng rác, "Nòng nọc nhỏ của tôi, đâu phải ai muốn cũng có thể được?" Nói xong, quét mắt nhìn Đoan Mộc Mộc đang đứng ở đó, lời nói này như có vẻ ám chỉ ai đó
Trong một tuần, Đoan Mộc Mộc đã thích ứng với công việc thư ký của mình, mặc dù Lãnh An Thần cũng gây khó khăn, nhưng đều bị cô khéo léo hóa giải.
Bưng ly cà phê truớc mặt lên, Đoan Mộc Mộc uống một hớp, vị kem vào miệng, ngon đến độ khiến người ta muốn nhấm nháp mãi, nhắm mắt lại, cô vừa lòng hưởng thụ giờ phút thanh thản này, bởi vì Lãnh An Thần không có ở đây, cô khó có được giây phút yên tĩnh.
Nhưng sự yên tĩnh này cũng không kéo dài được bao lâu, điện thoại của cô đã vang lên ——
"Trong vòng 20 phút, đem tài liệu trong phòng làm việc của tôi đưa đến phòng 808 khác sạn Hoa Đế." Nói xong liền cúp điện thoại, không thèm đợi cô trả lời.
Cầm điện thoại, Đoan Mộc Mộc tức giận, biết ngay là tên đàn ông khốn kiếp này sẽ không để cho mình sống dễ chịu mà, đi ra ngoài bàn chuyện sao không mang theo tài liệu? Căn bản là cố tình, nhưng dù là biết rõ như thế, cô cũng không có tư cách từ chối.
20 phút? Đường đi xa như vậy mà chỉ cho cô có thời gian ngắn ngủn, tên khốn kia căn bản là cố tình chỉnh cô!
Đoan Mộc Mộc nhìn đồng hồ, chỉ có thể bỏ qua những oán giận trong lòng, vào phòng làm việc của anh tài liệu, bỏ vào túi xong liền chạy thẳng tới khách sạn Hoa Đế.
Chạy thẳng một đường, sau đó kêu một chiếc taxi, cuối cùng chỉ còn ba phút nữa hết giờ mới chạy tới khách sạn Hoa Đế, cô dù có tức giận cũng không dám dừng lại để thở, chạy thẳng tới thang máy, khi chạy vào mới nhìn thấy trong thang máy có một người đang đứng, đội mũ trùm đầu đeo kính mát, người này hoá trang có vẻ thần bí.
Đoan Mộc Mộc âm thầm liếc người đàn ông đó một cái, ánh mắt nhìn theo số thang máy chậm rãi di động, đột nhiên liền nghe thấy “két”’ một tiếng