Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3190 lượt.
nh cúi đầu hôn, mỗi một giọt giống như là châu báu ngậm trân quý nhất cõi đời này, sau đó thân thể bắt đầu vận động, mỗi một cái đều giống như đụng vào chỗ sâu trong linh hồn cô…
“An Thần…” Cô gọi anh, giọng điệu mềm mại mang theo run rẩy, mang theo ươn ướt, còn có chút uất ức, lập tức đánh tới tim anh, đổi lấy anh đụng sâu hơn.
Cô không chịu nổi anh va chạm như vậy, trước mắt bắt đầu có lấp lánh, cô biết điều này đại biểu cái gì, hình như cách chỗ cao nhất một ít sẽ phải tới…
Mặc dù trong lòng còn có khúc mắc, nhưng bị anh đụng, cô cũng không nghĩ ra nữa, chỉ còn lại mong đợi, khát vọng, còn có kích động…
Hai chân cô nâng lên, chủ động quấn lên hông anh, đem anh bóp chặt, nghênh đón phút giây tuyệt vời nhất, nhưng đúng lúc này, điện thoại di động của anh vang lên, chói tai cắt đứt tất cả.
Nhưng không muốn…
Không muốn nghe điện thoại, không muốn nhận, lập tức…
Cô nói thầm trong lòng, sau đó co rúc lại dùng sức bao bọc anh, đang mong đợi cao triều trí mạng tới…
Nhưng một giây kế tiếp, sức nặng đè ở trên người cô chợt nhẹ, Lãnh An Thần đã đứng dậy, đi nhặt quần áo của mình trên đất lên, móc điện thoại ra ––
Đột nhiên rút ra khiến cô bất ngờ, anh là một người có tham muốn dục vọng, sao có thể buông tha ở thời khắc này?
Anh rút ra làm thân thể còn đổ mồ hôi lâm ly của cô trở nên lạnh, ngay tiếp theo làm lạnh tim cô.
Cô trần truồng nằm ở trên giường, nghe anh nghe điện thoại, giọng nói có chút gấp gấp, “A lô…”
Anh vừa nhận vừa đi xa, thậm chí y phục cũng không mặc, cứ trần trụi đi xa, hình như sợ cô nghe được cái gì, nhưng âm thanh truyền ra, khi anh còn chưa đi đủ xa đã truyền ra, trong màn đêm yên tĩnh, cô vẫn nghe được, “An Thần, em khó chịu, hình như em không được…”
Những thứ khác, cũng không nghe được nữa, hơn nữa cô cũng không muốn nghe.
“Gọi điện thoại cấp cứu… Anh lập tức tới!” Âm thanh Lãnh An Thần truyền đến mang theo gấp gáp.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ lọt vào, chiếu lên trên da thịt của cô, nõn nà, anh không thích kéo rèm cửa sổ khi ngủ, nói là thích nhìn ánh trăng bao bọc cô, nhưng bây giờ thì sao? Cô còn duy trì tư thế nở rộ, nhưng anh đã không liếc mắt nhìn.
Quả nhiên, anh quay lại, kéo chăn đắp lên cho cô, sau đó cúi đầu hôn trên trán cô, “Bà xã, thật xin lỗi, anh muốn đi ra ngoài một chút…”
Anh đi ra ngoài là muốn thấy một cô gái khác!
Cái ý nghĩ này khiến cô tuyệt vọng, để cho cô không còn nghi ngờ, bởi vì căn bản không nói ra!
Trong không khí truyền đến âm thanh anh mặc quần áo, lúc nghe anh kéo khóa quần lên thì lòng cô lại giống như bị anh kéo ra một lỗ hổng lớn, chợt đau để cho cô ngồi dậy, khi anh nhấc chân rời đi, cô bỗng nhảy xuống từ trên giường, sau đó thân thể trần trụi ôm phía sau lưng anh, “Không đi được không?”
Buông tôn nghiêm xuống, buông kiêu ngạo xuống, cô ôm anh, chỉ muốn giữ anh lại.
Anh dừng lại, sau đó xoay người từ từ ôm cô lên, thả lại trên giường, đắp kín chăn cho cô, “Nghe lời, một lát anh sẽ trở lại!” Nói xong, hôn môi cô.
Cuối cùng anh vẫn đi, không dừng lại dù chỉ là một chút.
Bên trong sân truyền đến tiếng động cơ xe hơi, nhắc nhở cô Lãnh An Thần đi thật, chuyển động thân thể, trước đó bị anh va chạm vẫn còn bủn rủn, nơi nào đó hình như vẫn còn co quắp không cam lòng, nhưng không có người lấp đầy an ủi.
Có lẽ là đêm đã khuya, ánh trăng ngoài cửa sổ sáng rực, làm cho người ta cảm thấy lạnh, Đoan Mộc Mộc co người lại, đây là thói quen cô tự bảo vệ mình, hình như lâu rồi cũng không có như vậy, không ngờ hôm nay không tự chủ biến thành như vậy.
Không biết ngủ thế nào, khi tỉnh lại, bên cạnh trống không, một chút nhiệt độ cũng không có.
Người cam kết một lát sẽ trở lại, lại trắng đêm không về!
Cũng lười so đo, cô rời giường, rửa mặt, làm điểm tâm cho con, coi như khó hơn nữa, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Nếu như không có đứa bé, có lẽ cô còn có thể mất tích, thử dò xét anh có nôn nóng không, nhưng bây giờ căn bản không được, cô không bỏ con.
Đưa con xong, Đoan Mộc Mộc trực tiếp về nhà, cũng không muốn đi chỗ nào, cũng không biết nên đi nơi nào?
Thường ngày cuộc sống rất phong phú, hôm nay lập tức trở nên đơn điệu, đơn điệu làm cô cảm thấy chán, nhưng khi cô đi vào phòng ngủ, lại nghe được tiếng nước chảy ào ào.
Anh trở về chưa?
Lần này chỉ là nghi ngờ, cũng không có vui mừng.
Chỉ trong chốc lát, cửa phòng ngủ bị kéo ra, Đoan Mộc Mộc thấy Lãnh An Thần quấn khăn tắm ra ngoài, tóc còn nhỏ nước, rơi vào trên người khỏe đẹp của anh, nếu như là ngày xưa, cô nhất định sẽ không chuyển mắt được, nhưng hôm nay cô không muốn nhìn, chỉ cảm thấy liếc mắt nhìn sẽ buồn phiền trong lòng.
“Tại sao trở về?” Anh hỏi.
Đoan Mộc Mộc mở cửa sổ, khiến không khí trong sạch thổi vào, “Nhà của em, em không thể trở về sao?”
Có lẽ là nghe giọng nói của cô không ổn, đi tới, còn chưa có đến gần, cô đã né tránh, anh đứng ở đó không động, ánh mặt trời chiếu vào tóc còn ướt của anh, càng có vẻ đen bóng.
“Một người bạn bị bệnh, đột nhiên viêm dạ dày…” Anh giải thích.
Cô không nói, chỉ là nhìn