Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343189
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3189 lượt.
sợ, kết quả lại bị Anmi vạch trần.
Cô gái kia rất lợi hại, Đoan Mộc Mộc lĩnh giáo, mặc dù chỉ một đêm, lại làm cho cô nhìn thấy khuôn mặt khác nhau, cô ta là người phụ nữ có lẽ làm được, nhưng Đoan Mộc Mộc không làm được.
Tắm táp, đắp mặt, Lãnh An Thần vẫn chưa về, Đoan Mộc Mộc nằm dài trên giường, lấy di động qua vừa muốn gọi điện thoại, lại nghe dưới lầu truyền đến âm thanh động cơ xe hơi.
Cô đặt điện thoại sang một bên, điều chỉnh đèn ngủ tối hơn, mặc dù gương mặt sưng đã tiêu mất, nhưng cũng không thể giống trước, cô khẽ nghiêng người, chờ đợi người đàn ông kia trở lại.
Chỉ trong chốc lát, tiếng bước chân trầm ổn có lực từ xa đến gần, tim của cô đập tần số cũng tăng nhanh, sau đó nghe được bộp một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra.
Hơi thở mãnh liệt càng tụ càng nặng ở bên giường, cô khẽ xoay người lại, “Đã trở về?”
Lãnh An Thần không trả lời cô, chỉ nhìn, tròng mắt đen nhánh rất sáng, giống như là dẫn ánh trăng ngoài cửa sổ vào, nhưng ánh sáng mang theo lạnh lẽo, giống như là mảnh băng trôi.
Có lạnh lẽo tản ra tự da đầu, Đoan Mộc Mộc giật giật môi, vừa định đứng dậy, lập tức bị đè lại, “Tại sao không nói cho anh?”
Giọng chất vấn rõ ràng, nhưng buổi sáng rõ ràng mới nói tin tưởng cô!
Một tay anh đặt trên vai cô, dùng quá sức, có chút cảm giác đau tràn ra, cô nhịn được, giải thích, “Muốn buổi tối nói cho anh.”
“Đã làm cái gì?” Anh lại hỏi.
Cô sững sờ, lại nghe anh nói, “Bốn năm không thấy, chắc hẳn có rất nhiều chuyện phải làm nhỉ? Hôn môi, lên giường, hay làm ‘yêu’?”
Hoàn toàn không ngờ anh sẽ nói như vậy, thân thể Đoan Mộc Mộc cứng đờ, bàn tay to của anh đã chuyển qua cổ áo cô, đồ ngủ mỏng manh bị bàn tay anh xé ra…
Thoáng chốc không khí đã xâm nhập vào da thịt cô, lạnh thấm vào từ mỗi lỗ chân lông, Đoan Mộc Mộc cũng không có che đậy, bởi vì cô biết rõ Lãnh An Thần đang kiểm tra cô, da thịt sạch sẽ trắng noãn như ngọc không nhiễm một chút vết bẩn, giống như học sinh, nhưng lòng của cô cũng đang bị kiểm tra, bị làm dơ một chút xíu.
Cuối cùng anh cũng không tin cô, dù buổi sáng mới thề rằng sẽ tin.
“Hiện tại tin chưa?” Cô hỏi, âm thanh đã nhiễm chút ướt át.
Bàn tay to của anh khép lại quần áo cho cô, sau đó thân thể áp xuống, “Anh chỉ là sợ…”
Anh cũng chưa có nói hết, nhưng cô cũng hiểu ý của anh.
Cảm thấy môi của anh rơi xuống, vừa vặn rơi xuống trên mặt bị đánh, cô kinh hãi né tránh, một đôi tròng mắt đen ẩn chứa hơi nước mê mang, “Anh sợ? Thời điểm em sợ thì làm thế nào?”
Cô là đang nói tối hôm qua, lúc nhận được điện thoại nói cô không cần tham gia yến tiệc, mãi cho đến khi anh trở lại, cô đều đang sợ và đau khổ, nhưng cô nên nói với người nào?
Ngay cả sáng sớm hôm nay, báo chí cũng đăng, anh thậm chí ngay cả một câu giải thích cũng không cho cô, chẳng lẽ coi cô như tảng đá, sẽ không có cảm giác sao?
Bàn tay Lãnh An Thần tiếp tục cài nút cho cô, dừng ở trên cổ cô, ngăn cản động tác kháng cự của cô, lại hỏi, “Em sợ cái gì?”
Anh còn tưởng là cô không biết, xem cô như đồ ngốc sao?
Đoan Mộc Mộc từ chối hai cái, lại chỉ đổi lấy gáy bị bóp đau, vì vậy buông tha, ngước mắt nhìn anh, cùng anh giằng co một chỗ, “Sợ anh và mối tình đầu quay lại!”
Tay nắm sau gáy cô rõ ràng run, ngay cả Đoan Mộc Mộc cũng cảm thấy, mà lòng cô cũng đang trầm xuống, giống như là muốn chìm vào động không có đáy, lúc cô cho rằng mình sẽ muôn đời muôn kiếp không trở lại được thì trên môi chợt nóng lên, anh lại kéo cô lên từ động không đáy.
Hơi thở mang theo mùi rượu bao bọc lấy cô, mùi vị này thế nhưng chỉ làm cho lòng cô chua xót, cô không khỏi suy nghĩ có phải tối hôm qua anh cũng hôn một cô gái khác thế này hay không?
Môi của cô khép chặt, anh hôn nửa ngày cũng không cạy ra, cuối cùng chỉ đành vứt bỏ, chống đỡ trên trán cô thở gấp, chỉ nói, “Tin tưởng anh!”
Lại là ba chữ này, cô cực kỳ ghét, anh đều không tin cô, vì sao lại yêu cầu cô chứ?
Anh biết lý lẽ hay không?
“Em không…” Chữ ‘tin’ phía sau còn chưa có phát ra, đã bị nụ hôn của anh chặn lại, lần này anh dễ dàng công thành chiếm đất, bàn tay đồng thời cũng đưa vào trong quần áo cô.
Không cần, cô không cần anh đụng chạm!
Bây giờ, suy nghĩ vì sao tối hôm qua anh trở lại trễ như vậy, không nói chính xác là xuống từ trên giường một cô gái khác, nhưng cô lại vẫn cùng anh làm…
Thật là đáng chết!
Cô giãy giụa rất nhanh bị anh ngăn lại, hình như anh đã đoán trước cô sẽ như vậy, cả thân thể cũng áp xuống, áp nặng làm cô không cách nào thở dốc, cũng khiến cô không thể nhúc nhích, mà bàn tay to của anh trực tiếp đi đến mục tiêu, chợt thăm dò vào ––
Không thể chạy thoát, huống chi anh quá quen thuộc với thân thể của cô, chỉ mấy động tác, cô đã không chịu nổi, nhưng đáy lòng cũng càng ngày càng bài xích.
Hết lần này tới lần khác anh đã quyết tâm đi xuống chinh phục cô, tìm nơi nhạy cảm, cuối cùng cô không thể ngăn cản được, bị anh thiêu đốt, cô lạnh giá dần dần hóa thành nước…
Anh động thân, tiến vào thật sâu…
Không đau, chẳng qua là cảm thấy đầy, cô muốn khóc.
Nước mắt chảy xuống, a