pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2864 lượt.

o một người phụ nữ, chính là cô gái tên Y Nhiên ở sân bay ngày đó, thấy bọn họ, Đoan Mộc Mộc giống như thấy được cứu tinh, vội vàng chạy tới, "Vừa đúng lúc, anh giải thích một chút cho họ biết đi."
Đôi mắt Lãnh An Thần hung hăng quét qua gương mặt của Đoan Mộc Mộc, ánh nhìn như rắn độc di động, khiến toàn thân cô nhất thời run lên,còn anh đã ôm lấy người phụ nữ của mình đi ngang qua bên người cô: "Bà nội, cháu chỉ muốn cưới Y Nhiên, những người phụ nữ khác cháu không cần!"
Phòng khách to như vậy mà yên tĩnh đến độ chỉ cần một cây kim rơi xuống đất cũng có thể phát ra tiếng nổ rung trời, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy không khí xung quanh mình trở nên rất mỏng manh, có chút không chịu nổi không khí như vậy, cô vội vã mở miệng: "Đúng rồi đúng rồi, tôi cũng không muốn kết hôn!"
"Không thể thuận theo ý các người được!" Ngữ khí xuất ra khỏi miệng bà lão tóc bạc, uy nghi và lạnh lẽo thấu xương giống như một bậc Đế Vương, khiến cho mọi người nhất thời không phân biệt rõ được là đang nói với Đoan Mộc Mộc hay đang nói với Lãnh An Thần , nhưng bất luận là nói người nào, thì kết quả cũng đều giống nhau ——
Kết hôn!






Trong bệnh viện.
Đoan Mộc Mộc ngây người như phỗng, mới vừa rồi còn ở nhà họ Lãnh thảo luận vấn đề có lấy chồng hay không thì lại nhận được một cú điện thoại, nói là cha cô bị tai nạn xe cộ, chẳng lẽ đây chính là họa vô đơn chí trong truyền thuyết?
"Thiếu phu nhân, cuộc phẫu thuật đã sắp xếp xong xuôi, phu nhân không cần phải quá lo lắng!" Người lên tiếng nói chuyện là người đàn ông trung niên đã “mời” cô đến nhà họ Lãnh, cũng là quản gia của nhà họ Lãnh, tất cả mọi người đều gọi ông là chú Khôn.
"Vâng!" Đoan Mộc Mộc trả lời, thậm chí còn không nhận thấy danh xưng của mình đã bị đổi thành thiếu phu nhân, điều này có nghĩa là chỉ cần chuyện nhà họ Lãnh nhận định, ai cũng không thể thay đổi.
Ba giờ sau, cuộc phẫu thuật kết thúc, gương mặt bác sĩ có vẻ nặng nề, "Cô Đoan, cha cô bị chấn thương sọ não, mặc dù được cấp cứu kịp thời đã thoát khỏi nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sợ rằng. . . . . ."
Một khắc kia, cô thiếu chút nữa muốn chạy trốn, nhưng khi nghĩ đến người cha đang hôn mê bất tỉnh, cô chỉ có thể kềm chế.
Phòng cưới sang trọng, khiến Đoan Mộc có chút không biết làm thế nào, nhưng lời nói của Lãnh An Thần vừa rồi là điều khiến cô khó xử nhất trong hôn lễ.
Chuộc tội?
Anh đang ngụ ý nói cho cô biết, cuộc sống sau này sẽ vô cùng khổ cực sao?
Nếu như cha có thể còn sống, dù có cực khổ thế nào đi nữa cô cũng đồng ý, bởi vì nếu không có cha thì cũng sẽ không có Đoan Mộc Mộc cô, cô là trẻ mồ côi, được cha nhận nuôi nên mới lớn khôn như vậy, cuộc sống của cô và cha tựa như trong bài hát “Ai có vỏ rượu bán không”, câu hát này gần như đã khắc họa cuộc sống của cô và cha cô.
Phịch một tiếng, cửa phòng mạnh mẽ bị phá ra, suy nghĩ của Đoan Mộc Mộc bỗng dưng bị cắt đứt, ngẩng đầu lên, nhì thấy Lãnh An Thần đang từng bước đi tới, bước chân vô cùng chậm chạp, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô chằm chằm, anh như vậy, dù là đáy mắt sáng ngời, thì cũng ảm đạm tối ta8mnhu7 đêm đen.
Trong lòng Đoan Mộc Mộc chợt căng thẳng, cảm giác ánh sáng trước mắt chợt tối đi, thân hình cao lớn của người đàn ông đã ép xuống. . . . . .
Hơi thở nam tính mang theo mùi xạ hương mãnh liệt x khiến Đoan Mộc Mộc như hôn mê, nhịp tim cũng đạt tới cực điểm, cảm giác nếu lâu hơn một giây nữa, trái tim cô sẽ bể ra.
"Anh...Anh muốn làm gì?" Mặc dù biết rõ anh muốn làm gì, nhưng vẫn không nhịn được hỏi ra, níu chặt ga giường phía dưới, gầy yếu mảnh mai là vũ khí chống đỡ duy nhất của Đoan Mộc Mộc bây giờ.
Lãnh An Thần giống như nghe thấy một chuyện cười, bèn nở nụ cười tà mị, "Bà xã yêu dấu, hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta, cô nói tôi muốn làm gì?"
Ngón tay của anh nhẹ nhàng lướt qua làn da mịn màng của cô, qua chóp mũi, qua môi, cuối cùng hướng xuống trước ngực cô, Đoan Mộc Mộc còn chưa kịp phản ứng, liền nghe “xoạt” một tiếng, chiếc áo cưới sang trọng đã bị anh xé thành hai nửa.
"A ——" Đoan Mộc Mộc hét lên.
"Kêu to lên! " Khuôn mặt của Lãnh An Thần đã dán chặt vào cô, hơi thở lạnh lẽo dường như có thể khiến người ta đông cứng, nhưng giờ phút này rõ ràng anh đang cười: "Bà xã yêu dấu, tốt nhất cô nên kêu to nhất có thể, bởi vì….. " đôi môi mỏng nhếch lên: "Bây giờ bên ngoài có người đang nghe."
Đang nghe?
Nhất thời, Đoan Mộc Mộc gắt gao cắn chặt môi, không dám lên tiếng nữa, quan sát dáng vẻ của cô, Lãnh An Thần lắc đầu một cái: "Tôi sẽ khiến cô phải kêu lên."
Mấy chữ này, anh nói với vẻ cắn răng nghiến lợi, sức lực này giống như hận không thể cắn nát được cô, sau đó bàn tay to của anh vê trên ngực cô, cô đau thiếu chút nữa bật hét lên.
"Anh khốn kiếp!" Đoan Mộc Mộc nghiến răng.
"Vậy sao?" Lãnh An Thần không thèm để ý đến ánh mắt căm hận của Đoan Mộc Mộc ý, bàn tay vẫn một đường đi xuống, lúc chạm vào bụng cô bỗng dưng dừng lại: "Thiếu chút nữa tôi quên mất. . . . . ."
Một loại dự cảm xấu khiến sau lưng Đoan Mộc