Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3001 lượt.

n thể ngồi cũng sắp tê dại, điện thoại di động của cô vang lên lần nữa, lần này cô xem rõ ràng, là một chuỗi mã số rất xa lạ.
Sẽ là ai?
Bản năng muốn suy đoán, nhưng cô không cẩn thận ấn nút nghe, bên kia truyền đến âm thanh xa lạ, “Lãnh phu nhân sao? Cả đêm không thấy chồng mình thì cô có cảm tưởng gì?”
Đoan Mộc Mộc ngu muội giống như là bị người ta gõ một gậy.
Bên kia cười nhẹ hai tiếng, “Yên tâm, chồng cô không có làm loạn ở bên ngoài, chẳng qua là bị anh em tôi mời tới uống trà, nhưng cậu ta làm rớt một bảo bối của tôi, cho nên cậu ta phải lấy chút tiền tới bồi thường… Một tỷ tiền mặt, cho cô thời gian một ngày chuẩn bị, tôi sẽ gọi điện thoại tới.”
“Tôi…” Đoan Mộc Mộc dùng hết sức lực mới hé miệng ra, nhưng chưa nói được thì bên kia đã cúp điện thoại.
Cô vội vã gọi lại, lại nhắc nhở đã tắt máy!
Tay run vô cùng, đầu óc trống rỗng, cảm giác giống như là nằm mơ, nhưng điện thoại di động vẫn còn nóng lên trong lòng bàn tay…
Bắt cóc? Loại tiết mục này chỉ có thể thấy ở trên tivi làm sao sẽ xuất hiện trên người mình?
Hôm nay là ngày Cá tháng Tư ư?
Đoan Mộc Mộc không khỏi nghĩ như vậy, nhưng khi nhìn biểu hiện nhật ký trên điện thoại di động thì không phải, đó nhất định là người nào đùa giỡn mình? Nhưng người kia, cô căn bản không quen!
Chuyện này mặc kệ là thật hay giả, tìm được Lãnh An Thần rồi nói, não Đoan Mộc Mộc hỗn loạn rốt cuộc dần dần rõ ràng, nhưng gọi điện thoại cho anh lần nữa vẫn là tắt máy.
Đoan Mộc Mộc nhìn màn hình điện thoại di động đến ngây người, cuối cùng từ trong ghi chép trò chuyện thấy số điện thoại của Tần Quỳnh, sau đó gọi đi ––
Bên kia chỉ vang hai cái liền nghe, Đoan Mộc Mộc vội vàng mở miệng, “Tần tiểu thư, là tôi, An Thần có ở chỗ cô không?”
Thật ra thì cú điện thoại này giống như đánh cho mình một bạt tai, người đàn ông của cô mà cô lại không biết đang ở đâu, muốn biết phải hỏi cô gái khác.
“Lãnh phu nhân đang thử dò xét tôi ư, hay là đang nhục nhã tôi?” Tần Quỳnh đáp lại bằng giọng không tốt lắm, “Thời gian này không phải anh ấy nên có ở nhà ư?”
Một câu cuối cùng là hỏi ngược lại, lộ ra châm chọc đối với Đoan Mộc Mộc, chẳng qua cô cũng không có ý định để ý tới, chỉ cảm thấy trước mắt bị mặt trời phơi, từng tia sáng đang nháy.
“An Thần làm sao vậy, có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Tần Quỳnh chợt cũng biến thành khẩn trương, hơn nữa còn hỏi lại.
Đoan Mộc Mộc không biết trả lời như thế nào, tay cầm điện thoại di động không còn hơi sức, bộp một tiếng, rơi trên mặt đất, nhưng âm thanh của Tần Quỳnh vẫn còn tiếp tục, “Cô nói đi chứ, An Thần đâu?”






Lãnh An Thần không có ở chỗ Tần Quỳnh, cô nghe không giống như là nói láo, vậy anh có thể đi đâu?
Gọi lại điện thoại di động của anh, nhưng đối phương truyền đến thủy chung đều là giọng nữ lạnh lẽo lại máy móc, khiến tim Đoan Mộc Mộc lạnh giá, lạnh giống như ngâm nước đá.
Hiện tại nên đi đâu tìm anh? Nên làm gì?
Trong lúc nhất thời cô mê mang giống như không cẩn thận đi vào trong sương mù, thế nào cũng không thấy rõ thế giới trước mắt, thế nhưng trong mê loạn lại lộ ra sợ hãi, sợ sẽ không còn được gặp lại anh.
Không, cô không thể mất anh!
Người phụ trách tài vụ chỉ có thể nói nhiều, mặc dù làm như vậy cũng không tuân theo quy định tài vụ, nhưng cô ta hình như cảm thấy không khí căng thẳng.
“Ồ!” Đoan Mộc Mộc hạ thân thể xuống chợt bị người lôi lên, trước mắt cô sáng lên. Đúng vậy, làm sao lại quên mất Tô Hoa Nam, coi như anh không giúp được gì, có thể bảo anh giúp một tay kiếm tiền nhất định không thành vấn đề, hiện tại anh cũng có công ty của mình.
Người trong cuộc mơ hồ, hóa ra lời này không giả!
Đoan Mộc Mộc cúp điện thoại liền gọi cho Tô Hoa Nam, một hồi lâu bên kia mới nghe, không nhanh giống như thường, đại khái anh vẫn còn giận lời nói lúc trước của mình, hiện tại Đoan Mộc Mộc không muốn giải thích, điện thoại vừa thông suốt, cô liền vội vàng mở miệng, “Hoa Nam, cầu xin anh giúp tôi một chút!”
“Mộc Mộc, em làm sao vậy?” Cô chưa bao giờ dùng cái chữ cầu xin nói chuyện với mình, Tô Hoa Nam cau mày.
“Chuẩn bị cho tôi một tỷ tiền mặt, tôi cần ngay lập tức!” Đoan Mộc Mộc mở miệng nói lời làm đối phương kinh hãi nửa ngày không lên tiếng.
“Hoa Nam, anh đang nghe sao? Anh cho tôi mượn, tôi sẽ trả lại nhanh cho anh, nhưng hiện tại tôi cần dùng gấp!” Đoan Mộc Mộc lại lặp lại.
Tô Hoa Nam mơ hồ cảm thấy cái gì, trầm giọng mở miệng, “Có thể nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì không?”
Đoan Mộc Mộc cắn cắn môi, đang do dự có muốn nói hay không? Nhưng nghĩ một lát, cô quyết định vẫn nói cho anh, coi như Tô Hoa Nam cho cô mượn một tỷ tiền mặt, nhưng cô là một cô gái cũng không cách nào cầm nhiều tiền đi chuộc người, phải tìm người giúp một tay, mà bất luận phương diện nào thì Tô Hoa Nam luôn là người khiến cô có thể tin tưởng nhất.
“Là An Thần, anh ấy bị bắt cóc rồi… Đối phương muốn một tỷ tiền mặt…”
Lúc này Đoan Mộc Mộc dùng hết hơi sức toàn thân mới nói hết những lời này, sa