Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2914 lượt.

t hận em như vậy? Hận không thể khiến em chết đi!” Nhớ tới lúc anh cho mình uống thuốc, khi đó anh dịu dàng cho cô uống thuốc, cả người Tần Quỳnh liền tê dại.
Hóa ra anh dịu dàng cũng chỉ là anh túc mang độc…
“Dạ, bởi vì hai tay cô dính đầy máu, cô đáng chết!” Tay Lãnh An Thần buông cô ta ra, sau đó lấy khăn tay ra lau ngón tay, hình như đụng cô ta chính là ô nhiễm.
“Tần Quỳnh, đây chính là kết quả bản thân mình tự làm tự chịu, cô không thể trách người khác!” Anh nói xong, tiện tay ném một cái, khăn tay bị ném vào trong thùng rác.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Đỗ Vấn hốt hoảng chạy tới, ánh mắt nhẹ nhàng quét qua Tần Quỳnh chật vật không chịu nổi, sau đó hướng về phía Lãnh An Thần nói, “Thiếu gia,… Phu nhân tỉnh!”






Lãnh An Thần nghe tiếng liền đi ra bên ngoài, căn bản không nhìn cô gái nhếch nhác trên đất một cái, vào lúc tay anh mới vừa chạm vào tay cầm cửa, liền nghe Tần Quỳnh hỏi yếu ớt, “Kỳ thực anh đã sớm nhớ lại tất cả, đúng không?”
Bước chân của anh dừng lại, cũng không quay đầu lại, “Không có!”
Đối với câu trả lời này, Tần Quỳnh rõ ràng sững sờ, tiếp lại hỏi, “Vậy bây giờ tình cảm anh giành cho Đoan Mộc Mộc là cái gì?”
Lãnh An Thần hất cằm, khóe môi lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, quay đầu lại liếc về hướng Tần Quỳnh, “Tôi có thể khẳng định và nói cho cô biết, tôi đối với cô ấy là yêu, yêu không thể thay thế.”
Thân thể Tần Quỳnh vốn yếu ớt, giờ phút này cảnh ngộ càng giống như bị đòn nghiêm trọng, nặng nề ngã về phía sau, “Không thể nào, không thể nào…”
Vì vậy, cô hung hăng cắn môi dưới, quả đấm giống như hạt mưa rơi vào trên người của anh, đồng thời hét rầm lên, “A, lưu manh… Thả tôi ra, bất lịch sự… Vũ Thác, mau tới bắt lưu manh!”
Một màn này doạ mọi người, ngay cả Khang Vũ Thác cũng giống vậy, vừa rồi bác sĩ tới kiểm tra qua, rõ ràng nói tất cả của cô đều rất tốt, nhưng bây giờ là tình huống gì?
Lãnh An Thần ôm cô, cô làm như hoàn toàn xa lạ đối với anh?
“Mộc Mộc” Khang Vũ Thác xông lại, trong mắt tất cả đều là khiếp sợ và không dám tin.
Lãnh An Thần bị cô đánh, nghe tiếng rít chói tai bén nhọn, anh càng thêm bối rối, “Mộc Mộc, là anh, là anh… Lãnh An Thần, em nhìn anh đi…”
Anh nâng mặt cô lên, không để ý cô đánh, trong tròng mắt đen nhánh tràn đầy sợ hãi, ngay cả thanh âm cũng run rẩy.
Đoan Mộc Mộc liều mạng lắc đầu, tâm tình vô cùng không ổn định, đôi tay hướng về phía Lãnh An Thần vừa đập vừa đánh, móng tay sắc nhọn, thậm chí còn lơ đãng quẹt làm mặt anh bị thương, trong miệng càng thêm hoảng sợ lẩm bẩm kêu, “Buông tôi ra, khốn kiếp, lưu manh… Đừng đụng tôi, không nên đụng tôi… Vũ Thác cứu tôi!”
Cô cầu cứu Khang Vũ Thác, chỉ có bài xích anh?
Đây là tình huống thế nào, ai tới nói cho anh biết?
Lãnh An Thần hoàn toàn bối rối, não bộ giống như bị người gõ, trong lòng có một ý nghĩ đáng sợ trỗi dậy, nhưng anh không muốn tin tưởng.
“Mộc Mộc” Anh tóm lấy tay cô đè lại, sau đó lạnh lùng nói, “Em nhìn rõ đi, anh là chồng em, là Lãnh An Thần…”
Cô dừng một giây, trong tròng mắt thoáng có chần chờ, nhưng tiếp liền gào càng lớn tiếng, “Anh chém gió, nói bậy… Tôi không biết anh, tôi không biết anh!”
Không biết anh!
Mấy chữ này giống như sấm sét giữa trời quang, khiến Lãnh An Thần ngây người, cùng lúc đó, y tá cùng bác sĩ ở bên ngoài nghe được tiếng cãi vã liền chạy vào, chứng kiến một màn này thì cũng trợn mắt há mồm.
Theo tình trạng khôi phục của Đoan Mộc Mộc, hẳn không nên xuất hiện tình huống này chứ? Nhưng mọi việc cũng không có tuyệt đối, bác sĩ cũng không dám kết luận chắc chắn, vì vậy để Khang Vũ Thác tới nói bạn Đoan Mộc Mộc, kết quả cô lại nhận ra được, thậm chí ngay cả hai bảo bối cũng nhớ, nhưng kì lạ quên mất Lãnh An Thần.
“Trong y học cũng từng có loại hiện tượng này, gọi là lựa chọn quên, chính là người bị tổn thương cực độ, sẽ quên chuyện cùng người tổn thương sâu nhất đến mình, tựa như Lãnh tiên sinh chỉ quên mất người và sự việc năm năm này…”
Bác sĩ nói xong khiến nhiệt độ toàn thân Lãnh An Thần giảm xuống giống như đóng băng, anh không tiếp thụ nổi cái kết quả này.
Cô đang cố ý trừng phạt anh sao?
Anh quên cô, cho nên lần này cô cũng quên anh!
Chẳng lẽ con đường tình yêu của bọn họ mới vừa trở nên bình thản, anh và cô lại phải hi vọng mong manh?
Cái kết quả này, anh không tiếp thụ nổi!
“Anh, chớ ép cô ấy, có thể là tạm thời” Mặc dù Khang Vũ Thác không hiểu cách làm trước kia của Lãnh An Thần, nhưng nhìn anh bi thương, cuối cùng không đành lòng.
Lãnh An Thần giống như là bị hóa đá, lời nói của người nào cũng không nghe lọt, trong đầu đều là Đoan Mộc Mộc bài xích mình.
“Thiếu gia, bôi chút thuốc đi…” Đỗ Vấn nhìn vết thương trên mặt Lãnh An Thần, đưa bình thuốc qua, lại bị Lãnh An Thần đổ trên mặt đất.
Đối mặt anh thô bạo, Đỗ Vấn cũng không hề để ý, anh biết Lãnh An Thần khó chịu, Đoan Mộc Mộc thậm chí ngay cả an cũng nhớ, lại chỉ không nhớ người đàn ông trước mắt này, đả kích như vậy đoán chừng đổi thành ai cũng không chịu nổi.