Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1066 lượt.
chấp.
Lần này không có Tiêu Tiềm, quân địch tiến quân thần tốc, thế như chẻ tre.
Mẫu thân muốn mang ta cùng Hoán Linh trở về Miêu Cương tránh nạn, ta nói: "Ta là người của Tiêu gia, còn một hơi thở cũng muốn ở lại Tiêu gia."
Hôm đó tiễn nàng rời đi, ta hỏi: "Nương, năm đó là ngươi cho người giết chết phụ thân ta sao?"
Nàng nhìn ta, nhìn như là một người điên.
Ta nói: "Ta nghe nói người thuê người giết chết phụ thân ta chính là Lan Hầu phủ."
Nàng nước mắt như trân châu đứt dây, viên viên trong suốt.
"Hôm nay ta mới hiểu được lúc lâm chung Lan Phong tại sao nói như vậy! Thì ra hắn nói hắn vô luận đã làm gì đều là bởi vì hắn yêu ta, muốn ta không cần trách cứ hắn. . . . . . Là ý này. . . . . ."
Ta không hỏi nữa, giúp nàng lau đi nước mắt.
Thời cuộc rung chuyển, núi sông tan hoang, cho dù ai cũng không cách nào cứu vãn tàn cuộc này nữa. . . . . .
Sau khi nàng đi không nhiều ngày lắm, Tiêu lão tướng quân tự mình làm thống soái xuất chinh, vừa đi không về.
Lúc tin dữ truyền đến, Tiêu Lãng vội vội vàng vàng chạy tới chiến trường, lần đi cũng là bặt vô âm tín.
Mặc dù không thích Tiêu Lãng, ta vẫn hi vọng hắn đang một chỗ nào đó bắt đầu cuộc sống mới của hắn.
Hôm nay, tất cả người làm của Tiêu gia đều tự chạy đi, chỉ còn dư lại ta canh giữ ở viện lạc thảm bại của Tiêu gia, quét dọn linh đường của Tiêu Tiềm, cùng với hắn sống một ngày bằng một năm.
Đêm, vốn nên là đèn hoa rực rỡ, mà trong kinh thành không nhà nhà đốt đèn nữa, chỉ còn dư lại ta một chiếc đèn cô độc chập chờn ở trong hàn đông.
Ngồi ở trên giường, ôm đầu gối rúc vào trong chăn, ta hỏi mình: "Tại sao ngươi không đi? Ngươi vẫn còn đây chờ cái gì?"
Ta không thể đi, ta đi, hắn tìm không tới ta, hắn cũng không biết ta yêu hắn, ta đang đợi hắn. . . . . .
Lệ ở trong hàn đông kết thành băng, mà ta vẫn còn đang coi chừng nơi hắn rời đi, chờ hắn trở lại. . . . . .
--- ------o Hoàn o---- -----