Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2205 lượt.
của cô, giống như đứa trẻ không rành thế sự. Nhưng có đôi khi, cô lại dịu dàng, hiểu biết làm cho người ta đau lòng, thành thục, lý trí vượt qua cả giới hạn tuổi tác. Nhìn đồng hồ, đã quá khuya, có lẽ giờ này cô đang ở trong mộng đẹp. Không muốn quấy rầy giấc ngủ của cô, nhưng lại không cam lòng, vì thế gửi một tin nhắn tới.
Nửa đêm Chu Dạ dậy đi toilet, nghe thấy điện thoại vang, là tin nhắn Vệ Khanh gửi tới: “Nhớ em.” Nhìn giờ, đã một giờ hơn, cô nhíu mày, hắn vẫn còn chưa ngủ sao? Nửa đêm rồi còn nhắn tin buồn nôn như vậy, không biết trong đầu lại nghĩ cái gì. Nhưng vẫn lẩm bẩm trong lòng: “Hôn một cái, ngủ đi…” chui vào trong chăn tiếp tục ngủ. Nhưng khóe miệng mang theo ý cười, một đêm mộng đẹp.
Sáng sớm Vệ Khanh tỉnh dậy, Vệ An đã sắp bước lên chuyên cơ chuẩn bị ra nước ngoài, anh đã khôi phục lý trí trấn tĩnh, không làm mất hình ảnh trước công chúng. Vệ mẫu ngồi bên bàn ăn, nói: “Con à, bao giờ con tính kết hôn đây?” Suýt nữa Vệ Khanh bị sặc, chuyện này cũng quá nhanh đi, hôm qua Chu Dạ mới tới nhà chơi thôi. Liền nói: “Chuyện này… có lẽ phải chờ một thời gian nữa ạ.”
Vệ mẫu buông đũa: “Chờ cái gì chứ? Không phải Thi Thi đã tốt nghiệp đại học rồi sao? Con cũng không còn ít tuổi, đây là thời điểm thích hợp nhất, còn không mau làm? Con nhìn mẹ và cha đấy, vì chuyện hôn sự của con đều đã bạc trắng tóc.” Lời của cha mẹ, nặng như núi Thái Sơn.
Hắn bất đắc dĩ nhìn mẹ: “Chuyện kia từ từ rồi sẽ đến mà mẹ.” Dục tốc bất đạt[21'>, đối với Chu Dạ, cần phải kiên nhẫn. Nếu làm không thỏa đáng, không khéo chữa lợn lành thành lợn què, cô sẽ lại tránh né. Vệ lão đại tướng ngồi ở sofa đọc báo, bỗng nhiên nói: “Vừa đọc báo, nói không ít sinh viên một tay cầm bằng tốt nghiệp, một tay cầm giấy kết hôn, đám trẻ bây giờ, phong nhã hào hòa, so với chúng ta ngày xưa phóng khoáng hơn nhiều.” Nói rõ ràng như vậy, xem ra Vệ lão đại tướng cũng có chút nôn nóng.
Mẹ hắn không khách khí nói: “Con đấy, con cho là mình mới có hai mươi tuổi thôi sao, việc gì cũng không vội không vội. Thi Thi xinh đẹp như vậy, lại dịu dàng, ở trong trường không lẽ không có ai thích sao? Con không nhanh tay lên một chút! Lề mề cái gì, có còn là đàn ông hay không?” Đúng là con trai không vội, bà mẹ đã cuống quýt.
Vệ Khanh không biết nói gì, mãi mới nói: “Mẹ, gấp cũng vô dụng, tuy rằng con dâu mẹ đã tốt nghiệp đại học, nhưng cũng chỉ mới mười chín tuổi, cho dù muốn kết hôn, cũng vẫn phải chờ.”
Vệ mẫu lắp bắp kinh hãi: “Thi Thi còn nhỏ tuổi như vậy sao?” Chương trình học ở Bắc Kinh tương đối chậm hơn so với phía nam, nói thế nào đi nữa, tốt nghiệp đại học cũng đã hai mươi hai, hai mươi ba tuổi rồi. Chỉ có Chu Dạ, dường như không kịp học bài xong, đã vượt cấp nhảy vọt.
Vệ mẫu vội nói: “Con à, Thu Thu nhỏ tuổi như vậy, bình thường hai đứa ở chung có tốt không?” Chênh lệch tuổi như vậy, Vệ mẫu lại bắt đầu lo lắng, chỉ sợ lại thành bi kịch gia đình. Vệ Khanh tức giận nói: “Con dâu mẹ rất chín chắn, chờ vài năm nữa cô ấy lớn lên rồi tính. Mẹ, không phải mẹ thấy cô ấy mới mười chín tuổi là không thể tiếp tục đấy chứ?”
Vệ lão đại tướng ở bên cạnh nói: “Đứa nhỏ Chu Dạ này, tính tình chín chắn, không giống mười chín tuổi.” Ông nghĩ tới Chu Dạ còn nhỏ đã mất mẹ, gia cảnh bình thường, chắc chắn trải qua không ít gian khổ, độc lập tự chủ, suy nghĩ so với bạn bè cùng lứa cũng chín chắn hơn nhiều. Vả lại, tối hôm qua, Chu Dạ biểu hiện rất tốt, săn sóc hiếu thuận, khéo léo, bởi vậy, vấn đề tuổi tác không làm Vệ lão đại tướng lo lắng.
Vệ mẫu cũng không biết phải nói gì, thở dài: “Đứa nhỏ này cũng đã tốt nghiệp đại học, sao lại nhỏ như vậy chứ?” Sau đó còn nói: “Nhưng nhìn thông minh như vậy, không phải ai cũng mới mười chín tuổi đã tốt nghiệp đại học đâu!” Trong giọng thầm oán có chút đắc ý, giống như con mình vậy.
Vệ Khanh vặn thắt lưng: “Cho nên con mới nói, chuyện kết hôn cứ chờ một thời gian nữa đã.” Hắn mới ba mươi tuổi thôi, cũng không phải quá muộn, còn đầy người hơn ba mươi tuổi vẫn còn đang tranh đấu vì sự nghiệp kia kìa.
Vệ mẫu lại không nghĩ như vậy: “Con nhìn nhà khác xem, chỉ hơn con hai tuổi, thế mà con cái đã chuẩn bị đi nhà trẻ, sao con còn giữ cái dáng vẻ nhàn nhã như vậy chứ, sao không chịu thay đổi chút nào? Nếu Thi Thi chưa tới tuổi kết hôn, vậy thì hai đứa cứ đính hôn trước đi. Con đó, trước kia không ngoan ngoãn, hai bên phải nói chuyện rõ ràng, tránh cho kẻ khác xen vào giữa. Thi Thi là một cô gái tốt, con phải nhanh lên.”
Đối với chuyện đính hôn, Vệ Khanh cũng không chối bỏ, thực ra, hắn cũng muốn kết hôn sớm một chút… Chu Dạ ý chí kiên định, kiên quyết không cho hắn thực hiện ý đồ đen tối, hắn nhịn sắp tới cực hạn rồi. Người này, lúc nào cũng tràn ngập suy nghĩ xấu xa. Vì thế gật đầu đồng ý: “Vâng, con sẽ cùng Chu Dạ bàn bạc.” Hắn chỉ lo việc này không dễ dàng bàn bạc như vậy, thật sự không được, có lẽ phải dùng một chút mưu kế.
Quả nhiên không ngoài dự đoán. Khi hắn nói: “Chu Dạ, cha mẹ hỏi chúng ta khi nào kết hôn, biết em chưa tới tuổi kết hôn, vì thế hi vọng chúng ta đính hôn trước. Em thấy thế nào?” Ch