Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.

ần áo, qua lớp vải đều có thể cảm nhận thân nhiệt của đối phương. Vệ Khanh lại sờ loạn, hôn loạn. Chu Dạ bị hắn khiêu khích thành mơ hồ, ngay cả khi hắn kéo cao vạt váy cô lên đùi cũng không biết. Tay Vệ Khanh dán lên làn da mềm mại của cô, lòng bàn tay giống như có lửa, lặng lẽ lướt lên trên. Chu Dạ đứng ở trong phòng tối, hơi hơi ngẩng đầu, khép chặt hai chân, thở hổn hển, nhưng lại không có lực phản kháng.
Vệ Khanh cười ra tiếng, hôn hôn khóe môi cô, liếm qua cằm, đầu vai. Chu Dạ rên rỉ thành tiếng: “Vệ Khanh…” Giống như thầm oán, lại giống như hờn dỗi.
Đang lúc hai người khi nông khi sâu, đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa, tiếng Vệ mẫu truyền tới: “Ở trong phòng sao? Xuống dưới ăn hoa quả đi.” Cô mới giật mình, vội vàng đẩy hắn ra, buông làn váy xuống, xấu hổ vô cùng. Đúng là làm càn, người lớn vẫn còn ở bên ngoài. Càng ngày cô càng không có sức kháng cự với hắn, rõ ràng chỉ là một nụ hôn, lại khiến cô ý loạn tình mê.
Dùng nước lạnh vỗ vỗ lên hai má phiếm hồng, Chu Dạ xuống lầu, nói mình phải về, Vẫn cúi đầu, khó nén xấu hổ, ở xương quai xanh của cô vẫn còn lưu lại dấu hôn. Có lẽ Vệ mẫu cũng biết bọn họ ở trong phòng làm gì, cho nên cửa cũng không mở ra, chỉ gõ gõ tượng trưng.
Vệ Khanh đưa cô trở về, trước khi đi còn muốn hôn cô. Chu Dạ buồn bực nói: “Không cho phép hôn!” Ở đâu cũng sờ soạng, bảo cô biết ra ngoài gặp người khác thế nào? Da thịt mềm mại, chỉ cần hôn nhẹ, cũng đã để lại dấu hôn hồng hồng. Mùa đông còn đỡ, còn có áo khoác che chắn, mùa hè thì không thể ra ngoài. Vệ Khanh cười: “Hôn một cái thôi rồi về.” Ôm eo cô, ra sức hôn một cái, mới thả cô ra, đôi môi bị chà đạp càng thêm đỏ tươi gợi cảm.
Hai người càng ngày càng giống một cặp tình nhân cuồng nhiệt.
[18'>: 冰冻三尺非一日之寒 – nước đã đông thành đá đến ba thước rồi, thì trời đâu phải chỉ lạnh có một ngày.



Cãi nhau


Edit: Ishtar
Vệ Khanh về nhà, lúc đi ngang qua trung đình, nhìn thấy dưới giàn nho trùng điệp, dường như có người. Đi qua nhìn thấy, lắp bắp kinh hãi: “Anh, sao anh lại về?” Vệ An làm việc bận rộn, trăm ngàn công việc, một năm chẳng mấy khi thấy về nhà, thảo nào khiến Vệ Khanh kinh ngạc.
Vệ An cầm chén rượu trong tay, nhấp từng ngụm nhỏ, dưới đất đặt một bình rượu lớn vừa mới mở nút, xung quanh đều nồng đậm hương rượu. Vệ An ngẩng đầu nhìn Vệ Khanh, thản nhiên nói: “Trăng đêm nay đẹp như vậy, uống rượu ngắm trăng.” Mười lăm âm, đúng là đêm trăng tròng, ánh trăng sáng ngời như ban ngày, không vướng bụi trần. Chẳng mấy khi ở Bắc Kinh có vẻ đẹp ban đêm như vậy, nguyệt minh tinh hi, ô thước nam phi [19'>. Một vòng trăng tròn treo lơ lửng giữa trời cao, đêm lạnh như nước, gió lạnh len qua từng lớp áo.
Một đêm như vậy, nhất định có người thở dài.
Vệ An ở trong giới chính trị, trước nay vui buồn đều không để lộ ra, trấn tĩnh ung dung, chuyện lớn tới đâu cũng đều có cách giải quyết, rất ít khi xử trí theo cảm tính. Nhưng đêm nay anh không chỉ ngắm trăng gặm nhấm nỗi đau, mà còn nhỏ giọng ngâm: “Đối tửu đương ca, nhân sinh kỷ hà. Thí như triêu lộ, khứ nhật khổ đa. Khái đương dĩ khảng, u tư nan vong. Hà dĩ giải ưu, duy hữu đỗ khang!” [20'>. Dường như trong lòng có rất nhiều chuyện buồn bực, khó có thể giải sầu. Áp lực bao lâu, nhưng lại không biết làm thế nào để giải tỏa.
Xã hội càng ngày càng tiến bộ, chuyện tình cảm lại càng ngày càng xa xỉ. Cũng không phải ai cũng có thể may mắn như vậy, ở bước ngoặt cuộc đời, trong lúc vô ý lại gặp được tình yêu truyền thuyết. Nếu không nắm bắt cơ hội, sẽ lặng lẽ trôi đi.
Vệ Khanh có chút đắc ý, cười nói: “Cô gái nhỏ này, còn chưa vào cửa, không biết đã làm em ăn bao nhiêu trái đắng rồi.” Mặc dù giọng điệu bất mãn, nhưng trong lòng lại rất ngọt ngào. Vệ An cười: “Chú cũng phải biết chừng mực! Một cô gái như vậy, dù cô ấy có không thương mình, mình cũng sẽ yêu cô ấy.” Đêm nay, có lẽ Vệ An nhớ rất nhiều chuyện cũ đã qua, cảm khái.
Vệ Khanh do dự một lúc, chần chừ hỏi: “Anh, anh và chị…” hắn nghĩ đêm nay bọn họ nhất định đã xảy ra chuyện gì đó. Vệ An lảo đảo đứng dậy: ‘Không có việc gì, một ngày nữa lại trôi qua. Ngày mai lại là một ngày mới.” Vệ Khanh chạy nhanh tới đỡ anh. Anh xua tay: “Không cần, chút rượu nhỏ ấy làm sao anh ngã được, chẳng qua ngồi lâu nên chân hơi tê một chút. Đêm đã khuya rồi, chú cũng đi ngủ đi.” Nói xong, cầm bình rượu đi về.
Vệ Khanh đứng dậy, dựa vào lan can làm bằng đá, lạnh buốt. Bóng đêm dày đặc, xung quanh không một tiếng động. Nhớ tới Vệ An, lại càng thấy mình may mắn cỡ nào. Giữa biển người mờ mịt, hắn gặp được Chu Dạ, hắn thích cô, mà cô cũng thích hắn, ở tuổi của hắn, cũng không phải chuyện dễ dàng. Hắn biết lúc này giữa bọn họ vẫn còn vô số vấn đề chưa giải quyết, chẳng hạn như tuổi tác, chẳng hạn như sự thông cảm lẫn nhau, chẳng hạn như việc sống chung… nhưng ít nhất hai người đều có tình cảm với nhau. Đó là điều may mắn.
Cảm xúc mênh mang, dường như khó kiềm chế nổi. Giờ phút này, rất muốn nghe giọng Chu Dạ, hắn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cau mày, không kiên nhẫn