Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.
y ra chuyện gì chứ? Anh nghĩ nhiều quá rồi.” Vệ Khanh nhún vai. “Trẻ con vừa khóc vừa làm loạn, em không sợ ầm ĩ sao?” Cô vội nói: “Em rất thích trẻ con, nhìn giống như thiên sứ vậy, đóa hoa tương lai của tổ quốc, rất đáng yêu nha.”
Bỗng nhiên Vệ Khanh cười rộ: “Em thích trẻ con như vậy, khi nào hai chúng ta cũng có một đứa nhỉ?” Cô đảo mắt một cái, bây giờ chuyện gì hắn cũng lôi ra đùa được, người ta càng nói, hắn càng nói mạnh hơn, để ý tới hắn mới là lạ, giả vờ làm như không nghe thấy. Vệ Khanh lại cố ý trêu cô, nói chuyện, kể xem hắn ở Châu Âu làm những gì, ăn những gì.
Chu Dạ nhàn nhàn đáp lời, bỗng nhiên di động vang lên, cô nói vào máy bàn: “Anh đợi một lát, em nghe điện thoại đã.” Nhìn thì thấy là Lý Minh Thành, hắn không phải về nhà sao? “Alo, Lý Minh Thành, có việc gì sao?”
Ở đầu dây bên kia, Lý Minh Thành nói: “Thi Thi, ngươi bình tĩnh nha, cha ngươi đi xuống lầu không cẩn thận bị ngã, hiện giờ đang ở bệnh viện. Mẹ ta và mấy dì hàng xóm đang chăm sóc ông. Nghỉ hè không có việc gì thì về qua nhà một chuyến đi.”
Chu Dạ vừa nghe xong, cuống quýt, liên tục hỏi: “Chân cha ta không có việc gì chứ? Bị thương có nặng lắm không?” Lý Minh Thành an ủi cô, nói rằng cha cô không có vấn đề gì, chỉ nói ông cao tuổi, bị ngã, chỉ cần dưỡng thương một thời gian sẽ khỏe lại. Lòng Chu Dạ nóng như có lửa đốt, hận không thể lập tức trở về nhà. Từ trước tới nay cha cô đi đứng không lưu loát, là do di chứng từ thời trẻ. Giờ lớn tuổi, đi lại càng không thuận tiện.
Vệ Khanh loáng thoáng nghe được đã xảy ra chuyện, vội vàng kêu: “Chu Dạ, làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Cô đã quên hắn vẫn còn đang cầm máy, vội vàng nói: “Vệ Khanh, em muốn lập tức về nhà.”
Vệ Khanh nghe được cha cô đang ở bệnh viện, liền nói: “Em đừng vội, trước tiên thu xếp đồ đạc. Anh sẽ nhờ người lấy giúp em vé máy bay, lập tức có thể về nhà.” Quyết đoán lưu loát. Quả nhiên, chưa tới một giờ sau, có người tự xưng là do Vệ tổng tài phái tới, đưa cô đi thẳng tới sân bay, toàn bộ hành trình còn giúp cô xách hành lý, phục vụ chu đáo.
Buổi chiều hôm đó, cô đã về tới nhà. Nếu không có Vệ Khanh, chắc chắn không thể thuận lợi như vậy.
Thông suốt
Edit: Ishtar
Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du cùng nhau tới sân bay đón cô. Chu Dạ nhìn bọn họ thân mật, cười cười nói nói, tình cảm ngày trước đã hoàn toàn tan biến. Trêu chọc: “Tình cảm hai người không tệ nha,” Cuộc sống chắc rất dễ chịu. Trương Nhiễm Du mỉm cười không nói gì, Lý Minh Thành thì xoa đầu cô: “Ngươi ba hoa nhiều như vậy. Đi thôi.”
Vừa ra ngoài, Chu Dạ liền ồn ào: “Ôi trời, ở nhà thật nóng nha.” Lúc này mặt trời đã lặn về phía tây, thế mà vẫn nóng không thở nổi, chỉ đi một đoạn mà lưng đã ướt đẫm mồ hôi, tóc ẩm ướt dính dính trên mặt. Trương Nhiễm Du cũng mồ hôi đầy trán, gật đầu: “Buổi trưa, không ai dám ra ngoài, giống như đang ngồi trong lò bát quái vậy.” Chưa hè năm nào nóng như năm nay, đúng là khiến người ta không thể chịu nổi.
Ngồi trong xe, cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút. Chu Dạ hỏi: “Lý Minh Thành, ngươi và chú Lý hết giận nhau rồi chứ?” Lý Minh Thành vì Trương Nhiễm Du mà không đi du học, khiến chú Lý giận tím mặt. Hắn gật đầu: “Cha ta miễn cương coi như tha thứ cho ta rồi. Hiện tại ta chưa đi du học, ở trong nước học nghiên cứu sinh, sau này vẫn còn cơ hội.” Lẽ ra Lý Minh Thành có khả năng học nghiên cứu sinh, nhưng vì chuyện du học nên tạm thời bảo lưu. Hiện giờ đã tốt nghiệp, lại đành chờ thi năm sau. Miễn cưỡng như thế, nhưng cũng đã có được lòng của giai nhân.
Chu Dạ kéo dài giọng nói: “A…..Lý Minh Thành… thật đáng ngưỡng mộ nha…” lại quay đầu hỏi Trương Nhiễm Du: “Học tỷ, hai người có định tiến thêm một bước không?” Trương Nhiễm Du xấu hổ không nói, Lý Minh Thành đành làm anh hùng cứu mỹ nhân: “Thi Thi, sao ngươi lại nghịch ngợm như vậy, ta còn chưa hỏi chuyện của ngươi và Vệ tiên sinh đâu.”
Lại nghe thêm vài tiếng đập cửa, không nặng không nhẹ, rất rõ ràng. Yết hầu căng thẳng, không dám trả lời. Bỗng nhiên điện thoại vang lên, cô cũng không thèm nhìn, mở máy nghe, hơi thở gấp gáp, nhỏ giọng nói: “Alo”. Truyền tới là một giọng mệt mỏi: “Là anh, em đang ở nhà sao? Đang ngủ à? Mau mở cửa.”
Nhận ra đây là Vệ Khanh, liền nhảy ra, vội vàng mở cửa, thấy cả người hắn ướt đẫm đứng ngoài cửa, những giọt nước mưa từ tóc nhỏ giọt ngấm vào quần áo, dáng vẻ chật vật. Chu Dạ không quan tâm, chạy tới ôm cổ hắn, cảm động, xúc động… nhất thời không thể nói hết, cô nói không nên lời.
Vệ Khanh sửng sốt, vừa rồi hắn nhìn thấy một tia sáng lóe lên trên tay cô, vội hỏi: “Chu Dạ, em cầm cái gì trên tay đấy? Dao à? Cẩn thận bị thương.” Lúc này cô mới nhớ ra, bỏ con dao xuống, kéo hắn vào trong, hỏi: “Sao anh lại tới đây? Không phải anh đang ở châu Âu sao?”
Sau khi nói chuyện với Chu Dạ, hắn lập tức ra sân bay Frankfurt (Đức) trở về, sau đó dùng chuyên cơ trực tiếp từ Bắc Kinh tới nhà cô. Không ngờ lúc xuống máy bay, mưa to gió lớn, từ trên xe bước xuống, đi có vài bước mà đã ướt sũng. Hắn lau nướ