Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.

cảm xúc dâng cao.
Trong lúc mọi người cười đùa, chú rể cầm tay cô dâu. Chu Dạ đi đầu vỗ tay trêu: “Lý Minh Thành, hôn đi, Lý Minh Thành, hôn đi.” Vì thế, mọi người lại ồ lên, không hôn không cho đi. Lý Minh Thành bất đắc dĩ, trước mặt mọi người, cúi đầu hôn cô dâu, rất ngọt ngào.
Sau khi ăn cỗ xong, cô Lý nhìn Chu Dạ cười, trêu: “Thi Thi à, bao giờ cho cô uống rượu mừng của cháu đây?” Cô đỏ mặt, nói: “Cô à, cô lại trêu cháu rồi.” Hôm nay Vệ Khanh cũng rất vui vẻ, cười nói: “Sớm thôi ạ, sớm thôi ạ.” Mọi người nghe ra, đều nói: “Thi Thi, cháu cũng nên nhanh một chút, cháu nhìn Lý Minh Thành xem, sắp làm cha rồi kìa.” Cười vang, rất thoải mái.
Buổi tối, Chu Dạ đi theo đám người tới Lý gia nháo động phòng, kéo Vệ Khanh cười nói: “Anh chờ xem kịch vui đi.” Mọi người đầy rẫy thủ đoạn, đưa một viên đường cho cô dâu, chú rể cắn, không hôn lưỡi không bỏ qua, nháo tới mức suýt bật cả nóc nhà. Chu Dạ len vào, cầm một chiếc khăn tay đỏ, kêu lên: “Lý Minh Thành, lại đây lại đây.” Dùng bút lông vẽ trên môi hắn hai sợi râu cá trê, sau đó đăt khăn lên mặt hắn, phủ lên đầu, bên trên vẽ mặt quỷ Nhật Bản, giống như đúc.
Mọi người nhìn thấy, cười ngất, ngay cả Vệ Khanh cũng cười lắc đầu. Lúc Chu Dạ chỉnh người cũng thật lắm trò. Lý Minh Thành căm giận nói: “Chu Dạ, ngươi nhớ đấy, sau này ta sẽ báo thù.” Nhìn Vệ Khanh đứng bên cạnh, vừa tức vừa buồn cười. Đêm nay bị cô làm ầm ĩ, thủ đoạn cổ quái, Lý Minh Thành suýt nữa thì gục xuống.
Hai tay Chu Dạ chống nạnh, lắc lắc cổ, nói: “Ta không sợ, ta không sợ..” Dáng vẻ muốn ăn đòn. Vỗ tay nói: “Được rồi, được rồi, mọi người chú ý, chuẩn bị diễn “Trư Bát Giới cõng cô dâu” Lý Minh Thành, Lý Minh Thành, mau cõng cô dâu nhảy cóc đi.” Mọi người lại cười ầm lên, rất ầm ĩ.
Lý Minh Thành trừng mắt nhìn cô: “Chu Dạ, ngày xưa ta với ngươi không oán, bây giờ chắc cũng không có thù gì chứ?” Mọi người cao giọng nói: “Lý Minh Thành, là chú rể thì đừng nói lời vô nghĩa! Ngoan ngoãn làm theo đi.” Vì thế Lý Minh Thành cõng Trương Nhiễm Du nhảy cóc một vòng mới được mọi người công nhận cho qua cửa. Chu Dạ cười tới mức chảy cả nước mắt, sợ Lý Minh Thành tìm cô xử lý, vội kéo Vệ Khanh chạy về.
Đi ra ngoài, bầu trời đầy sao, gió đêm mát mẻ, thanh âm tiếng côn trùng kêu vang liên tiếp, trong lòng thư thái giống như có một làn nước mát lạnh chảy qua, vừa mềm mại, vừa mát mẻ. Hai người đứng dựa vào nhau, đi dọc trên ngã tư đường. Chu Dạ nô đùa nên giọng hơi khàn khàn, tay vỗ tới đở ửng, cười nói: “Ai nha, cười tới mức đau hết cả bụng rồi…Vệ Khanh, xoa cho em.”
Vệ Khanh ôm cô, cười mắng: “Đáng đời, ai bảo đùa dai.” Lý Minh Thành bị cô chỉnh rất thê thảm. Tay không quên vuốt ve quanh hông cô, nhẹ nhàng mát xa. Lòng bàn tay dán lên trên da, giống như đem cả tim của hai người đặt cùng một chỗ, rất ấm áp.
Chu Dạ quay đầu nhìn ngọn đèn sáng trưng, trong gió mơ hồ nghe thấy tiếng cười hoan hô, mỉm cười: “Hâm mộ bọn họ quá.” Không biết sau này mình có thể được hạnh phúc như vậy không?
Tối nay Vệ Khanh cũng tràn đầy cảm xúc, chưa bao giờ hắn trải qua khung cảnh như vậy, tham dự nhiều đám cưới, nhưng cũng chỉ là vác mặt đi theo, ngay cả đám cưới Vệ An cũng không lưu lại chút ấn tượng sâu sắc nào. Nhìn cô nói: “Không cần hâm mộ.” Nắm nay cô, đặt lên môi hôn nhẹ.
Chu Dạ cảm thấy đầu ngón tay chợt lạnh, trên ngón áp út tay trái khéo léo lồng vào một chiếc nhẫn tinh xảo.
[22'>: Nguyệt hắc phong cao [月黑风高'> : Vốn là “Đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hoả.” [月黑杀人夜, 风高放火天. '>. Chỉ hoàn cảnh hiểm ác (thường là buổi tối).
[23'>: người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp/tự hạ thấp địa vị



Đính hôn


Edit: Ishtar
Cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt nhẫn là một viên kim cương, phát ra ánh sáng rực rỡ, giống như mặt trời mới mọc, đưa ánh sáng hạnh phúc vây quanh bọn họ, phảng phất có thể chạm tay vào được. Vệ Khanh hôn tay cô, trầm ổn mà sôi nổi: “Chu Dạ, đính hôn với anh, gả cho anh nhé.” Ánh mắt trầm tĩnh mà chân thành tha thiết, toàn tâm toàn ý, ít nhất là trong giờ phút này.
Chu Dạ che miệng giấu tiếng kêu khẽ, hắn đang cầu hôn cô sao? Dưới trời sao tháng tám, cả hai chìm đắm trong thế giới của hai người. Trợn mắt hỏi: “Nhẫn của anh đâu? Không có sao?” Vệ Khanh sửng sốt, vội nói: “Có.” Mở hộp ra, đưa cho cô xem, bên trong là một chiếc nhẫn khác dành cho nam giới. Chu Dạ ngơ ngác gật đầu, “a” một tiếng, buột miệng nói: “Chúng ta làm lại lần nữa đi.”
Vệ Khanh ngây ngốc đứng trơ ra.
Hai mắt Chu Dạ sáng lên: “Lúc cầu hôn không phải quỳ sao? Chúng ta làm lại lần nữa.” Vệ Khanh nhìn những người qua lại trên ngã tư, mặc dù có bóng đêm che giấu, nhưng mà việc này vẫn rất gây sự chú ý. Hắn bất đắc dĩ nói: “Chu Dạ, quỳ xuống cầu hôn là phong cách của người phương Tây, chúng ta là người Trung Quốc…”
Vì thế, quỳ gối trước mặt cô, nói: “Nữ hoàng của ta, xin cho vi thần đeo nhẫn cho ngài.” Tự mình trào phúng, coi như hắn hoàn toàn thần phục dưới chân cô, mặc kệ là thực lòng hay chỉ


Disneyland 1972 Love the old s